tôi bỏ chạy sau khi ngược bốn tên tra công
Tôi Bỏ Chạy Sau Khi Ngược Bốn Tên Tra Công Giới Thiệu Đọc truyện hay đam mỹ sắc , đam mỹ sủng , đam mỹ ngược , đam mỹ tổng tài , đam mỹ cổ đại , đam mỹ xuyên không .
Tên gốc: 渣四个渣攻后我跑路了. Tên truyện: Tôi bỏ chạy sau khi ngược bốn tên tra công. Tác giả: Miêu Bát Tiên Sinh/猫八先生. Thể loại: Đam mỹ, chủ thụ, xuyên sách, hiện đại, dị năng, nghịch tập, nhẹ nhàng, sảng văn, HE, 1v1, thanh thuỷ văn. Tình trạng bản gốc: 136 chương (133 chính văn - 3 chương ngoại truyện)
Bạn đang đọc truyện Tôi Bỏ Chạy Sau Khi Ngược Bốn Tên Tra Công của tác giả Miêu Bát Tiên Sinh.Trong lòng Kỷ Kiêu, cậu là một hình bóng đặc biệt, khiến Kỷ Kiêu nhớ mãi không quên. Nhưng mọi người đều cho rằng, có trân trọng cậu đến thế mà cậu không biết quý trọng, còn dám lừa. gạt Kỷ Kiêu, ác độc châm ngòi quan hệ của hắn ta với người yêu.
Vay Tien Nhanh Home Credit. Edit - beta Axianbuxian12 Vùng trung tâm. Trải qua mấy năm phát triển, doanh địa đã phát triển trở thành một khu dân cư nhỏ, cùng loại với thị trấn loại nhỏ. Vùng trung tâm này, là nơi toàn bộ cổ võ giả trên đại lục hướng về, học viện trung tâm. Người sáng lập thì lại sống ở một nơi núi non bên ngoài khu dân cư. Lộ Nhậm lúc này đang hoài nghi cuộc đời. Ngày hôm qua đã xảy ra một ngoài ý muốn nho nhỏ, mấy năm gần đây, có lẽ có ý thức của Thương Hành ảnh hưởng, bốn hóa thân của hắn rất ít đồng thời xuất hiện bên cạnh cậu. Bốn người đều ở lục địa của từng người, mỗi năm sẽ có thời gian mấy tháng ở cùng Lộ Nhậm ở Vùng trung tâm. Đây là suy xét đến sự phát triển của Vùng trung tâm, khi bốn người đồng thời ở đây, thường xảy ra thảm trạng đánh nhau sập nhà sập cửa. Thời gian dài, tiến độ xây dựng của Vùng trung tâm, chẳng những không tiến, mà còn thụt lùi. Ngày hôm qua là ngoài ý muốn, Lộ Nhậm đột phá đến cảnh giới võ đạo, mấy người trùng hợp đều ở Vùng trung tâm. Bọn họ tổ chức một bữa tiệc chúc mừng nho nhỏ, Lộ Nhậm đã uống rượu. Cậu cũng không biết là bởi vì sau khi đạt tới cảnh giới, có thay đổi với cơ thể cậu hay là nguyên nhân gì khác. Tóm lại, Lộ Nhậm ngàn chén không say vẫn uống say. Thế là, Lộ Nhậm khi tỉnh lại, mặt đầy dấu chấm hỏi. Làm cổ võ giả, Lộ Nhậm khống chế thân thể rất kĩ càng, trước tiên cậu phát hiện không đúng. Cảm giác xa lạ lan từ xương cụt đến bên hông, một cảm giác rã rời xa lạ. Ký ức tối hôm qua hiện lên trong đầu, bắt đầu từ cảnh hôn môi. Cậu không bị gián đoạn kí ức, vẫn còn nhớ, cũng nhớ rõ đêm qua bản thân mình đã làm cái gì. Là cậu chủ động bắt đầu, tình đến nồng nhiệt, một khi bắt đầu là không thể vãn hồi. Vấn đề ở chỗ, trước khi bắt đầu, Lộ Nhậm bị quên mất một đoạn ngắn. Cậu không nhớ rõ cuối cùng người đưa mình về phòng là ai. Sau đó, tắt đèn, chỉ có thể nhìn thấy bóng, dựa vào cảm giác. Vấn đề là, bốn khí vận chi tử là cùng một linh hồn, dưới tình huống thần trí không tỉnh táo và ánh sáng không tốt, Lộ Nhậm căn bản không phân biệt được. "......" Lộ Nhậm lặng nghĩ thật lâu. Bây giờ trong phòng cậu không có ai, chỉ có đồ dùng rơi đầy đất và ga trải giường nhăn nhúm không nhìn ra hình dáng ban đầu thì có thể đoán ra tối qua rất kịch liệt. "Shhh——" Lộ Nhậm giật mình, sau lưng đau nhức làm mặt cậu nhăn lại. Cậu nhắm mắt lại, sau khi vận khí một vòng, mới ép cản giác đau nhức xuống. Cậu đứng dậy, mặc quần áo, đẩy cửa ra. Chuồn lẹ. Mãi đến Lộ Nhậm ngồi trên phi hành khí, cậu mới có thời gian sắp xếp lại chi tiết và ký ức. Thật ra cũng không thể trách Lộ Nhậm bỏ trốn, những năm gần đây, tình cảm của Lộ Nhậm và bốn khí vận chi tử đã tiến thêm một bước, nhưng trước sau chỉ dừng ở mức hôn môi mà thôi. Lộ Nhậm rất rõ ràng bốn người là một thể, đều là phân hồn của Thương Hành. Nhưng dù lý trí biết, trên mặt tình cảm vẫn có áp lực. Chỉ khi đối mặt một người còn tạm, khi mấy người họ đồng thời xuất hiện, Lộ Nhậm luôn có cảm giác bản thân là Hải vương, trong lòng có rào cản như vậy, đương nhiên không thể tiến triển đến bước tiếp theo. Không nghĩ tới, một lần đột phá, cồn làm giới hạn đạo đức của Lộ Nhậm giảm xuống không ít, thế là đã xảy ra ngoài ý muốn lần này. Lộ Nhậm nhìn ra ngoài cửa sổ, thở dài. Cậu không nhớ rõ rốt cuộc là ai, việc này nếu để ba người còn lại biết thì... Hậu quả không dám tưởng tượng. Lộ Nhậm từng hỏi Thương Hành, bốn phân hồn của hắn động một cái là đánh nhau túi bụi, có ảnh hưởng gì không tốt không. Lúc ấy Thương Hành nói trong tình huống bình thường thì ảnh hưởng không lớn, giữa các phân hồn cũng không thể làm tổn thương lẫn nhau. Đã có tình huống bình thường, vậy đương nhiên là có tình huống cực đoan. Ý của Thương Hành là, trong tình huống cực đoan, phân hồn cũng có khả năng sẽ giết chết một phân hồn khác. Dựa trên lý luận chuyển hóa đa nhân cách, Lộ Nhậm lý giải dễ dàng hơn nhiều. Giữa các nhân cách có thể tàn sát cắn nuốt lẫn nhau, vấn đề là, phân hồn biến mất không chỉ tạo thành thương tổn không thể đảo ngược đối với Thương Hành, Lộ Nhậm cũng không thể chấp nhận. Tóm lại, Lộ Nhậm trong thời gian ngắn đoán là lần này tuyệt đối thuộc vào tình huống cực đoan theo như lời Thương Hành nói, không thể tùy tiện đối đãi. Còn Thương Hành có thể khống chế toàn bộ tình huống, đúng lúc vì Lộ Nhậm đột phá, hắn cũng tiến vào trạng thái bế quan ngộ đạo. Thương Hành nói hắn lần này sau khi xuất quan, là có thể phá vỡ xiềng xích, cùng Lộ Nhậm rời khỏi cái thế giới nhỏ này. Phi hành khí nhanh chóng bay tới thành phố Kỳ Lân ở Đông Châu, Lộ Nhậm chỉ là tùy tiện mua chuyến bay gần nhất, cũng không để ý điểm đến. Chuyện đúng là thật khéo, phi hành khí bay tới thành phố Kỳ Lân, quê hương của Kỷ Kiêu. Những năm gần đây, ngoài việc cùng tu luyện với Lộ Nhậm ở Vùng trung tâm, phần lớn thời gian Kỷ Kiêu vẫn ở thành phố Kỳ Lân. Mà Lộ Nhậm, lại rất nhiều năm rồi chưa từng trở về. Cậu xuống phi hành khí, nhìn nơi đã trở nên gần như hoàn toàn xa lạ. Sau khi đột phá cảnh giới tông sư, tuổi thọ sẽ rất dài, bề ngoài cũng gần như không thay đổi. Vì thế, gần hai mươi năm qua đi, Lộ Nhậm vẫn là dáng vẻ thiếu niên. Sau khi giấu đi thực lực, người khác cũng nhìn không ra đây là một người đã đạt tới cảnh giới tông sư. Cậu ra khỏi sân bay, gọi một chiếc xe, đi tới trường cấp 3 Kỳ Lân một chuyến. Lộ gia ngày trước, đã rời khỏi thành phố Kỳ Lân, mà cái tên Lộ Nhậm trong kí ức của mọi người, sớm đã dần phai nhạt theo sự thức tỉnh của cậu rồi. Trường cấp 3 Kỳ Lân còn đây, chiếm diện tích lớn gấp mấy lần so với hai mươi mấy năm trước. Là trường học cũ của Kỷ Kiêu, nơi này đã trở thành trường học danh giá nhất toàn bộ Đông Châu. Khi Lộ Nhậm đến cổng trường, đã là buổi tối. Người không liên quan, tất nhiên không thể tùy ý ra vào trường học. Lộ Nhậm bị ngăn lại cổng trường, hỏi cậu có giấy thông hành không. Cậu suy nghĩ, lấy điện thoại ra, mở một cái giấy chứng nhận điện tử ra. Đây là Kỷ Kiêu làm cho cậu, nói ở Đông Châu có cái giấy chứng nhận này là có thể ra vào tuỳ ý bất cứ đâu. Trường cấp 3 Kỳ Lân, chắc là cũng là có thể. Sau khi nhìn xong, thái độ bảo vệ có hơi không đúng, mắt thấy cung kính hơn nhiều, còn hỏi "Ngài có cần sắp xếp lãnh đạo trường đi tham quan với ngài không ạ?" Lộ Nhậm sững sờ, chắc biết đây là thẻ của Kỷ Kiêu. Cậu lắc lắc đầu, nói "Tôi cũng từng học ở đây, tùy ý đi dạo là được." Bảo vệ gật đầu, nói "Nhìn tuổi của ngài, chắc là mới tốt nghiệp không bao lâu, vậy chắc rất quen thuộc với trường học, xin cứ tự nhiên." Lộ Nhậm gật đầu, nhận lấy thẻ thân phận, đi vào. Cậu tìm được phòng học trước kia, ngoài ý muốn phát hiện cả khu dạy học đã bị khoá lại. Thời gian này, bên trong không có ánh sáng, tối đen như mực, không có người. Lộ Nhậm trực tiếp đề khí, nhảy lên tầng 3. Nơi này, tất cả đều quen thuộc, hình như nơi này đã trở thành địa điểm tham quan được bảo tồn hoàn chỉnh. Lộ Nhậm đẩy cửa ra, đi vào phòng học, mọi thứ bên trong đều quen thuộc. Cậu bật đèn lên, đi về chỗ bên cạnh cửa sổ, ngồi xuống vị trí đã từng thuộc về Kỷ Kiêu. Lộ Nhậm có chút thất thần, theo bản năng mò mẫm trong hộc bàn một chút, bên trong không có gì hết. "Cậu đang làm gì vậy?" Lộ Nhậm quay đầu lại, nhìn thấy Kỷ Kiêu đứng ở sau cửa. Trong khoảng thời gian ngắn, thời gian như quay trở về trước kia, ngày đầu tiên sau khi Lộ Nhậm và Tiểu Quân ký kết hiệp nghị. Ngoài việc thiếu niên đứng ở cửa giờ đã là dáng vẻ trưởng thành, vẻ trẻ con đã hoàn toàn rút đi. Kỷ Kiêu chỉ đứng ở nơi đó, như tuyết trên đỉnh núi, mang đến một loại hơi thở xâm lấn. Lộ Nhậm nhướng mày, nói "Tìm đồ đó, cậu không thấy à?" Kỷ Kiêu đi vào, nhìn cậu "Tìm cái gì?" Lộ Nhậm đứng dậy, kéo lấy cổ áo Kỷ Kiêu, hôn lên môi hắn. Sau một lúc lâu, cậu đẩy Kỷ Kiêu ra, nhíu mày, hỏi một câu. "Tối hôm đó là cậu à?" Cảm giác, rất quen thuộc. Kỷ Kiêu hơi loạn, hỏi "Hửm?" Lộ Nhậm "......" Xem ra là không phải. Tâm tư cậu quay nhanh, nhanh chóng lấp liếm "Ý tôi là, sau khi tôi uống say, là cậu đưa tôi về à?" "Ừm." Kỷ Kiêu mắt lộ ra vẻ hoài niệm, nói, "Đúng thật là lâu lắm rồi không thấy lại dáng vẻ uống say của cậu." Vô số hồi ức hiện lên trong lòng, Lộ Nhậm đang nhớ lại những đoạn ngắt quãng, nắm bắt được vài điều kinh khủng. Cậu có chút không dám tin, chầm chậm nhìn về phía Kỷ Kiêu. "Tôi, lúc trước, sau khi tôi uống say, thường làm cái gì?" Kỷ Kiêu cuối cùng cũng không nhịn được, cười khẽ ra tiếng, nói "Cậu nhớ ra rồi à?" Lộ Nhậm giống như bị sét giữa trời quang đánh trúng, cậu vẫn luôn cho rằng, Kỷ Kiêu rung động với mình, là vì hắn là phân hồn bị thế giới nhỏ này hấp dẫn. Nhưng thật sự không ngờ tới, lúc trước cậu đã làm cái gì thế này!!! Phi lễ thiếu niên Kỷ Kiêu chưa 18 tuổi, tỉnh lại lại nói hai người là anh em tốt, sau đó còn phủi mông bỏ chạy. Cặn bã, quá cặn bã. Kỷ Kiêu thấy vẻ mặt Lộ Nhậm rối rắm, sấn tới hôn lên má cậu một cái "Không sao hết, tôi rất vui." Lộ Nhậm che mặt, xua xua tay, nói "Đừng nói nữa, lịch sử đen." Để chuyển chủ để, Lộ Nhậm trực tiếp hỏi "Sao cậu đến đây nhanh vậy." "Sáng hôm đó, cậu vừa rời đi thì tôi......Chúng ta đã phát hiện." Kỷ Kiêu nói, "Sau khi cậu đột phá, có ảnh hưởng rất lớn với Vùng trung tâm." Lộ Nhậm đã hiểu, Vùng trung tâm đến từ chính không gian giới tử, Mộc bài trên cổ cậu là thứ trung gian để tiến vào không gian giới tử. Mộc Bài chỉ cần vừa rời khỏi Vùng trung tâm, bọn họ sẽ có cảm ứng ngay. Cậu cười nhạo một tiếng, nói "Vậy những người khác đâu? Cũng tới rồi à?" Kỷ Kiêu lắc đầu, nói "Đối với hướng đi của cậu, có một chút khác biệt nho nhỏ." Kỷ Kiêu nói rất nhẹ nhàng, Lộ Nhậm lại nghe ra chút hương vị khác. Rất hiển nhiên, lại là sau khi giao lưu "thân thiết", mỗi người đi một hướng. Nhưng vậy cũng tốt, tiện cho Lộ Nhậm biết rõ tình huống ngày đó. Cậu suy nghĩ, trực tiếp tiến lên một bước, đẩy Kỷ Kiêu một cái. Kỷ Kiêu thuận thế dựa vào bàn học phía sau, lại giơ tay ôm lấy Lộ Nhậm đang sáp tới, vô cùng thuần thục. Lộ Nhậm ngửi ngửi cổ Kỷ Kiêu, là hơi thở rất quen thuộc, hôm đó có mấy chi tiết. Cậu nhớ rõ, cậu dường như cắn một cái vào đầu vai người nọ. Rất mạnh. Dưới sự tức giận còn mang theo sức mạnh nguyên tố, tuy không phải là vết thương nặng gì, nhưng cũng không khép lại nhanh như vậy. Thăm dò, thì phải có một cái lý do, để tránh Kỷ Kiêu phát hiện ra manh mối gì. Lộ Nhậm giơ tay, đặt lên vai Kỷ Kiêu, nhẹ nhàng xoa xoa. "Thấy cậu mặc thế này, thì tôi nhớ dáng vẻ thiếu đánh của cậu ngày hôm đó." Lộ Nhậm vừa nói, vừa dùng sức kéo cổ áo ra Kỷ Kiêu. Phản ứng của Kỷ Kiêu, chỉ là hơi rũ mắt xuống, nhìn tay Lộ Nhậm, không có bất cứ ý phản kháng nào. Đối phương phối hợp như vậy, Lộ Nhậm được một tấc lại muốn tiến một thước, kéo áo Kỷ Kiêu xuống một nửa. Ể...... Không phải hắn. Vậy chuyện này có chút xấu hổ rồi, vẻ mặt Lộ Nhậm không đổi, cố gắng bình tĩnh "Đương nhiên, bây giờ khác rồi." Cậu muốn kéo áo lên cho Kỷ Kiêu, lại bị nắm lấy cổ tay, lực còn rất lớn. Lộ Nhậm giương mắt lên, nhìn thấy đôi mắt Kỷ Kiêu, trong mắt không nhìn ra bất cứ cảm xúc gì, sâu đến mức làm người ta có hơi hốt hoảng. ...... *** Lộ Nhậm đang ngồi ngây ngốc trên chuyến bay tới Nam Châu, cậu lại chạy trốn xuyên đêm. Tình huống có hơi xấu hổ, ngày đó ở phòng học, tình huống suýt chút nữa không thể vãn hồi. Vào thời khắc mấu chốt, lý trí Lộ Nhậm online, nhớ ra bản thân đang chạy trốn. Không thể làm loạn tiếp nữa, nhưng Kỷ Kiêu đã ẩn ẩn có dấu hiệu mất khống chế, thủ đoạn khuyên can của Lộ Nhậm, có hơi mãnh liệt một chút. Cậu đánh ngất Kỷ Kiêu, rồi chạy. Chuyện loạn thành như vậy, cậu hành động theo bản tâm, tìm được Thịnh Cảnh trước rồi nói. Lộ Nhậm gọi một cuộc điện thoại, người nghe điện thoại lại là bạn của Thịnh Cảnh. Sau khi hỏi rõ hướng đi, Lộ Nhậm biết sau khi Thịnh Cảnh trở về bị bọn họ kéo đến hội sở tụ họp. Khi cậu tới, cảnh tượng vô cùng dữ dội. Cửa lại rất trùng hợp không đóng chặt, để lại một cái khe, Lộ Nhậm có thể nghe thấy rõ ràng tiếng nói chuyện với nhau ở bên trong. Người bên trong người trừ Thịnh Cảnh, còn lại đều là những người bạn cũ của hắn. "Thịnh Cảnh, vợ cậu có tới không vậy?" "Sao...sao không tới chứ! Tôi gọi điện thoại rồi, cậu ấy chắc chắn tới." Nghe giọng nói mơ hồ của Thịnh Cảnh, có thể đoán là đã uống chút rượu, có chút không tỉnh táo. Lại có người cười nói "Xí, cậu đừng có mạnh miệng, nói nhiều năm như vậy rồi, cũng không thấy cậu mang người ta tới? Xem ra lời đồn là sự thật?" Thịnh Cảnh không nói gì. Có người tò mò hỏi "Lời đồn gì vậy?" "Nghe nói năm đó, Thịnh Cảnh ở trong lễ đính hôn, bị người ta cướp hôn. Có điều nghe nói năm đó lễ đính hôn này là gia tộc bức ép, Thịnh Cảnh vẫn luôn không vui." Người này nói rất nhỏ, dường như không xác định lắm. "Vậy vụ cướp hôn là kế hoạch của Thịnh Cảnh? Thông đồng vừa vặn có thể không cần đính hôn?" Thịnh Cảnh cả giận nói "Nói bậy cái
Full 32 Lượt đọc Lượt thích Chương [Tên gốc] 渣四个渣攻后我跑路了[Tên truyện] Tôi bỏ chạy sau khi ngược bốn tên tra công. [Tác giả] Miêu Bát Tiên Sinh/猫八先生[Thể loại] Đam mỹ, chủ thụ, xuyên sách, hiện đại, dị năng, nghịch tập, nhẹ nhàng, sảng văn, HE, 1v1, thanh thuỷ văn. [Tình trạng bản gốc] 136 chương 133 chương chính văn - 3 chương ngoại truyện[Nguồn raw] Tấn Giang và convert] wikidth[Tình trạng edit] đã xong - đang betaEdit by Axianbuxian1212/03/2021 - 28/08/2021Đây là bộ truyện đầu tiên mình edit, sẽ có nhiều thiếu xót, mong mọi người đóng góp với mình nhé! Chúc mọi người đọc truyện vui vẻ! [BẢN EDIT CHƯA CÓ SỰ CHO PHÉP CỦA TÁC GIẢ. VUI LÒNG KHÔNG MANG ĐI NƠI KHÁC! CẢM ƠN!] Truyện chỉ được đăng tải trên wattpad Axianbuxian12 và wordpress Axianbuxian Danh sách chương - Cập nhật lần cuối 0748 02-02-2023 [Allisa] Xuyên không - Trả thù - Công lược "Yêu đương cái đéo, bố mày chỉ đang cố hoàn thành nhiệm vụ!!"Chuyện kể về bé Isagi Yoichi đanh đá và dàn nam, nữ chính mất não•••[ Isagi-sama! Ngài có hay không đi nhận nhiệm vụ để tôi còn báo lại với Master?! À, chi tiết nhiệm vụ là-]Isagi nằm ườn trên ghế sopha, lười biếng đáp lại-Nhiệm vụ? Ok ta nhận. Mấy tháng nay chả có gì làm, báo hại ta muốn lục nghề rồi!-Hệ thống vui mừng[Chốt rồi, xuyên ngay luôn nha Isagi-sama! À, nhiệm vụ lần này là đi công lược các nam chính...của ngài đây!]Trước mặt cậu hiện ra một danh sách các nam chính cần công lược. Cậu mắt nhắm mắt mở đọc qua loa-Hai, bốn, sáu,...mười hai, mười lăm...hai mươi mốt...hai mươi ba... Ừm, vậy có nghĩa là-cái đéo!? Nhiều dữ vậy??-Isagi giật mình nhận ra, mình vừa chơi ngu nhận bừa nhiệm vụ[À, phải công lược thành công đủ hết tất cả nhe! Còn sót 1 người là không về được đâu, giờ thì đi thôi~ Tôi sẽ đồng bộ ký ức nguyên chủ cho ngài sau.]-Khoan-_______________-Văn án lừa tình. Đừng thấy nó có vẻ vui mà vào đọc nha ꈍᴗꈍ-Sát thủ ver, vì tự nhiên toi thấy yêu nhau kiểu chém giết rất là cool... sẽ hơi dark một chút. Dự định kết OEGóp ý nhắc nhở thì ib nhẹ nhàng vào, đừng chọc tôi cáu nhé. Bị một lần rồi, sợ lắm ạ! Có cảnh bạo lực máu me Từ ngữ thô tục OOC nhân vật nặng? Phi logicAuthor Yei [Tempest] Kilig Vui lòng không mang fic đi nơi khác hoặc chuyển ver khi chưa có sự cho phép của mình Đn kny Oni Một đứa có làm mà bị nghiệp quật lại lên làm một con Thượng huyền? Ảo quá hen. HE hay BE thì phải chờ đón diễn biến, mà có thể là cả hai. [TOQger] Lấp lánh "Zett thích những thứ lấp lánh như Right vậy, nhưng cậu chưa bao giờ nhìn hắn với ánh mắt dịu dàng, mọi thứ đều dành cho tên khốn Zaram kia, cùng là Shadow nhưng tại sao lại có sự khác biệt"-Bị mê Zett x Right, nhưng ko ai viết thì mình tự viết, hehehe Sẽ có vài cp phụ, chắc thế [REUP] P3 Toàn Trí Độc Giả - Omniscient Reader's ViewPoint Tên gốc 전지적 독자 시점Tác giả Sing ShongThể loại hành động, viễn tưởngArtist bìa truyện 1L9l2Aa8UCL0IGJCre hình bìa cuối chương truyện trên web bị thiếu nên tớ đi tìm và thêm vào để đọc cho tiện cũng như sửa lại vài chữ bị lỗi, lên phông, sửa danh xưng quen thuộc cho dễ đọc để tớ đọc offine thôi, mọi người thích thì cứ tự nhiên mà đọc nhé. Và tớ không phải là người dịch , xin nhắc lại TỚ KHÔNG PHẢI LÀ NGƯỜI DỊCH! Trở thành kẻ vô lại nhà Bá tước 301-500 Tên khác Trash of the Count's FamilyTác giả Yoo Ryeo HanTóm tắtKhi mở mắt ra, là thế giới trong 1 cuốn tiểu thuyết'Sự ra đời của anh hùng'Và lại còn là trong cơ thể của tên vô lại nổi tiếng của gia đình Bá mà, cứ thế trở thành một tên vô lại thì đâu có được?-Chap 1 - 148 trên 149-300 trong trang cá nhânBản dịch dựa trên các trang Eng trên mạng, chưa có sự cho phép của tác giả gốc, dịch giả bản Eng, dịch phi lợi nhuận vì đam mê. Vui lòng không đem đi nơi khác để tránh bị report hoặc bị đánh bản là bản dịch phục vụ cho quá trình đọc dịch nhờ sự hỗ trợ của google dịch và Tflat. 12 CHÒM SAO Đi Tìm Tự Do Bạn đang tìm kiếm một câu chuyện bất thường? Bạn thích một câu truyện kỳ lạ? Vậy bạn còn chần chừ gì mà không bấm đọc truyện. *CẢNH BÁO CHUYỆN KHÔNG DÀNH CHO NHỮNG NGƯỜI KHÔNG CHẤP NHẬN CUNG HOÀNG ĐẠO CỦA MÌNH LÀ VAI ÁC. .....Nhưng sẽ không ai là vai ác mãi.*Cảnh báo Chuyện bạo lực, máu me và không dành cho người thích tuân thủ những chuẩn mực đạo đức ứng xử. NGỤY TRANG HỌC TRA Tác giả Mộc Qua HoàngThể loại đam mỹ, hoan hỉ oan gia, cường cường, vườn trường, vật chính Hạ Triều x Tạ DuNhân vật phụ Thầy cô và các bạn học . độ bản gốc hoàn thành 112 chương + 3 Ngoại truyệnGIỚI THIỆUTạ Du cùng Hạ Triều vốn là đại ca hai lầu Đông và Tây, đáng lẽ theo lệ thường nước giếng không phạm nước sông, nhưng lên đến lớp mười một, hai vị "thiếu niên phản nghịch" thuộc dạng phong vân trong trường không chỉ được xếp vào cùng một lớp mà còn trở thành bạn cùng tên này rõ ràng là học bá mà lại giả vờ làm học tra, diễn ngược diễn xuôi, cứ đến kì thi là tranh nhau hạng nhất đếm ngược, ngoài mặt thì ngày nào lên lớp cũng giả vờ chơi game, tỏ vẻ không tranh sự đời, sau lưng lại vụng trộm học tập. Sau đó... hai đầu gấu trường nói chuyện yêu xin lỗi bạn edit, vì chưa có sự edit mà đăng truyện này lên. Mình cũng muốn đọc trên wordpress nhưng chữ nhỏ quá không có chế độ phóng to mình đọc không được vì mình bị cận nên mình đăng lên để phóg to chữ cho dễ đọc,nếu mà bạn edit có ý kiến thì mình sẽ xóa. Cảm ơnĐây là đường link của bạn edit ai đọc chữ mà không cần phóng to thì vào link đọc ủng hộ bạn edit nha [Full] 101 cách viết thư tình tán lớp trưởng - Đại Bông Mỗi ngày Diệp viết thư tình gửi lớp trưởng nung nấu kế hoạch báo trưởng mở sách thấy giữa trang kẹp một tờ giấy màu hồng vẽ hình trái tim vô cùng khả trong viết"Hoàng Nhật Đăng, mình thích cậu mình thích cậu mình thích cậu mình thích cậu mình thích cậu mình thích cậu mình thích cậu mình thích cậu mình thích cậu mình thích cậu mình thích cậu mình thích cậu."Lớp trưởng "Đứa nào nguyền rủa tao vậy??"Diệp "..."Chú ý Nghiêm cấm reupDes bìa tienrep11Ngày bắt đầu viết 22/02/2022Ngày viết xong 12/12/2022 [FULL] Chanh Mật Ong Khánh lười biếng ngả đầu vào vai tôi, mái tóc mềm mại của nó cọ khẽ vào cổ khiến tôi thấy hơi nhồn nhột. Tôi hơi hích vai muốn đẩy nó ra, nhưng có vẻ như cái hành động biểu thị sự phản đối của tôi càng khiến nó thêm thích thú, và đầu nó thì vẫn chẳng suy suyển lấy một centimet nào trên vai tôi cả. Khoang mũi tôi tràn ngập mùi dầu gội và mùi nước xả vải nhẹ nhàng tỏa ra từ trên người nó. Thơm quá. Tôi sẽ bị nghiện mùi của nó mất."Châu Anh..." Khánh lơ đãng lên tiếng "Mày thích người như thế nào?""Hả?" Tôi giả vờ chưa nghe thấy câu hỏi của nó, hai tay vẫn bận rộn bấm máy tính giải đề Vật Lý."Ý tao là" Khánh vươn tay cướp lấy máy tính của tôi, ép tôi phải tập trung vào câu chuyện của nó "Gu của mày là gì?"Tôi bất lực tựa người vào thành ghế, qua loa trả lời"Chắc là một người dịu dàng, chững chạc và trưởng thành... quan trọng là phải giỏi hơn tao."Khánh nhăn mặt trả lại máy tính cho tôi, nó nằm ườn ra bàn, bĩu môi nói"Sao chẳng giống tao chút nào thế?"Dù đang làm cái hành động trẻ con chết đi được kia thì trông nó vẫn đẹp trai y như diễn viên Hàn Quốc ấy. Cuộc đời đúng là bất công khúc khích cười xoa rối mái tóc mềm mại của nó."Nhưng mà..." Khánh nghiêng đầu nhìn tôi, mỉm cười "Mày thì đúng gu tao đấy.""À... tao cảm ơn." Tôi hơi bối rối thu tay lại, cố làm ra vẻ bình tĩnh tiếp tục giải đề."Không có gì."Khánh lại nở nụ cười tỏa nắng quen thuộc, và tim tôi lại không kìm được mà loạn anneishereee Ừ thì, tao thích mày! "Hắn mím chặt môi, chậm rãi nói từng chữ- Tao thích mày. Tôi cười. Hắn lặp lại - Tao thích gật Ý mày là...Tôi nói, khá nhanh- Ừ thì, tao thích mày!"Truyện đầu tay nên còn nhiều sai sót. Mọi người cứ góp ý, gạch đá mình xin nhận, và mong mọi người cũng sẽ tiện tay ủng hộ mình mỗi chương 1 vote P Truyện cũng có nhiều chi tiết "just for fun" mà sau bao năm nhìn lại tác giả cũng đã phần nào ngộ ra = mong mọi người bỏ qua cho ạ!!!Chân thành cảm ơn đã ghé qua. 12cs Hoa Giấy Mùa hè, hoa giấy, và nắng vàng...Tiếng những trang sách lật dở...Mùi âm ẩm đặc biệt của những hiệu sách cũ...Những ngày nóng oi ả...Và chúng ta. - Full Bad Boy Yêu Nhầm Bad Girl - Khi Tình Yêu Là Một Trò Cá Cược Bên nam cược với bạn, bên nữ cược với chính mình. Ai sẽ là người thua cuộc trước?***Trong mỗi câu chuyện, bộ phim về thể loại hoàng tử và lọ lem luôn tồn tại một cặp đôi phụ. Họ là một cặp đôi hoàn hảo trong bối cảnh đầy đau khổ và thử thách của nhân vật chính. Họ có gia thế phù hợp, yêu nhau say đắm, dường như không có một điều gì cản trở cặp đôi này tu thành chính nhưng tất cả cũng chỉ là những tình tiết thoáng qua, những câu chuyện tưởng chừng như đơn giản. Sau vẻ ngoài hoàn mỹ của mối quan hệ "duyên trời tác hợp" đó là một câu chuyện như thế nào? Liệu tình yêu của bọn họ có bình yên và tươi đẹp như mọi người vẫn lầm tưởng?Nam nữ chính không mang phong cách của nhân vật chính điển hình trong truyện và phim. Họ không phải người tốt, không phải kiểu nhân vật chính tiêu chuẩn, không tốt bụng, không sâu sắc và không trải qua quá khứ đau buồn. Họ chỉ là cậu ấm cô chiêu, gia đình đầm ấm hạnh phúc, tính cách đơn giản, bốc đồng, nông là câu chuyện về một cặp đôi phụ trong một bộ truyện teen điển hình nào đó mà có thể ai cũng một lần đọc qua trong đời. Nếu bạn muốn đọc về những nhân vật chính có tính cách khác với bình thường, không ngược tâm, không dằn vặt lẫn nhau thì có lẽ đây là truyện dành cho bạn.***Cảnh báo teenfic ảo tung chảo, motif cũ từ xa xưa, nhân vật phản diện, ảo ma và 7749 cái tag có thể không phù hợp với đa số mọi người. Tác giả đã hợp lý hoá nhiều tình tiết với đời thật nhưng vẫn không phổ biến với đa số mọi người. Cân nhắc trước khi đ Tên trùm trường Hoài Thương, cô gái mới chuyển đến học và đụng phải một cặp song sinh, người em trai là một người thân thiện trong trường được nhiều người yêu thích, còn người anh thì chính là một đại ca, một tên trùm trường đáng yêu và bạo lực học đường<-Đọc đi sẽ biết diễn biến tiếp theo! [12 chòm sao - Hoàn] Vấn Đề Học Đường Tên truyện 12 chòm sao - Vấn Đề Học giả Tiny_Sulkamm TiThể loại 12 chòm sao, học đường, ngọt sủng, hài đăng 1/7/2019Ngày hoàn 10/9/2021Chỉnh sửa và đăng lại lần 1 từ đầu đến chương 32 15/3/2020Chỉnh sửa và bắt đầu đăng lại lần 2 toàn bộ chương 18/9/2021Lời đầu truyện Lời hứa hẹn của tuổi mười mấy chẳng hề nông cạn qua quýt, chỉ là chúng mình không đủ sức thực hiện. Những năm tháng ấy, quá khứ không nhiều dấu ấn, tương lai phía trước mịt mờ, vậy mà lại khiến tớ cả đời này không thể nào quên. Sưu tầm Nhìn cái mô tả, cái tên truyện chắc nhiều người nghĩ truyện sẽ theo hướng tối tăm, u buồn, dramu ngập tràn. Nhưng không nhé = Cảnh báooo Truyện dễ thương, ngọt sâu rănggg❤Mong mọi người ủng hộ "Vấn Đề Học Đường" nhé!!❤ Nếu bạn thích thể loại thanh xuân, đậm chất tình yêu học đường, ngọt ngào, đáng yêu. Hãy vào Vấn Đề Học Đường.❤ Nếu bạn thích thể loại tình yêu đô thị, ngọt sủng và sâu sắc. Hãy vào Tương Phùng.❤ Nếu bạn thích thể loại học đường nhưng muốn mới mẻ và cười ẻ mỗi ngày. Hãy vào Thông Minh Ngốc Xít.❤ Nếu bạn thích trò chuyện, bàn luận, chia sẻ các câu chuyện cùng mình. Hãy vào Nhật Kí Nhảm Nhí.👉Tất cả truyện đều do Tiny_Sulkamm sáng tác và được đăng duy nhất tại Wattpad. [BL] [FULL] Siêu thích anh luôn! STAL! - Tác giả Lục LụcThể loại BL, truyện ngắn, ABO, vườn trường, ngọt Thỏ đen bot x gấu nâu topGiới thiệuSau khi phát tình ngoài ý muốn tôi bất ngờ tìm thấy sugar daddy của đời mình!!Ngày đào hố 12/8/2021Ngày lấp hố 24/8/2021-Bìa Chị QiuTRUYỆN THUỘC QUYỀN SỞ HỮU CỦA MÌNH, VUI LÒNG KHÔNG ĐEM ĐI ĐÂU KHI CHƯA CÓ SỰ CHO BIỆT LÀ KHÔNG CHUYỂN VER NHA.
Edit - beta Axianbuxian12 Chiều tối, trong phòng học không có một bóng người, sau khi được ánh hoàng hôn phủ lên ngược lại cũng không có vẻ quạnh quẽ. Lộ Nhậm đẩy cửa ra đi vào, cậu có chút chần chờ, nhưng vẫn rất nhanh tìm được chỗ ngồi của Kỷ Kiêu. So với bàn học lộn xộn bên cạnh, bàn học của Kỷ Kiêu sạch sẽ có hơi quá mức. Ngoài sách vở, cốc nước ra, hầu như không có đồ dùng cá nhân nào. Lộ Nhậm liếc nhìn cửa một cái, ngẫm lại thời gian biểu của Kỷ Kiêu một chút, đánh giá đối phương sắp quay về. Kỷ Kiêu tự hạn chế đến kinh người, sau khi ăn cơm xong, nhất định sẽ vào giờ này quay về lớp làm bài tập, nửa tiếng sau lại tới Diễn Võ Trường của trường học huấn luyện. Ba năm cấp 3, hắn đều như vậy. Lộ Nhậm trong cốt truyện này là một đại thiếu gia mắt mọc trên đỉnh đầu, thời trung học không có quan hệ gì với Kỷ Kiêu. Nhưng mỗi một cái cốt truyện cậu trải qua không biết bao nhiêu lần, chi tiết có thể nhớ lại nhiều đếm không xuể. Một vài thói quen thời học sinh của Kỷ Kiêu cũng ở trong đó. Ví dụ, hắn làm bất cứ chuyện gì đều có kế hoạch hoàn mỹ. Chỉ cần không xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, tuyệt đối sẽ dựa theo cái kế hoạch này mà làm. "Bắt đầu biểu diễn." Lộ Nhậm kéo ghế dựa ra ngồi xuống, duỗi cái eo, bắt đầu tìm kiếm. Bàn tay cậu thò vào bên trong bàn sờ loạn một, tùy ý ném tất cả đồ gì đụng phải lên trên mặt bàn. Mấy cái bút còn có sổ các kiểu cùng sách bị cậu ném hết ra, rất nhanh liền làm cái bàn của Kỷ Kiêu hỏng bét. Điện thoại trong túi điên cuồng rung lên, Lộ Nhậm không buồn phản ứng, lấy điện thoại ra ném trên mặt bàn, lại xoay người sờ cái cặp sách treo bên cạnh cái bàn. "Cậu đang làm gì?" Âm thanh thanh lãnh vang lên, trong phòng học trống trải tạo ra chút tiếng vọng. Lộ Nhậm không chút hoang mang, dừng tay, xoay người, nhìn thấy thiếu niên Kỷ Kiêu đang đứng sau cánh cửa. Bây giờ, Kỷ Kiêu 17 tuổi, còn chưa trở thành cổ võ tông sư uy chấn một phương kia. Là một trong bốn người phải công lược người trong sách, Kỷ Kiêu lớn lên phù hợp hết thảy những tưởng tượng tốt đẹp của thiếu niên thiếu nữ. Khuôn mặt thanh tuyển, làn da trắng nõn, giữa mặt mày lộ ra sắc bén. Có vài phần ngây ngô, mang theo sức sống bừng bừng dưới ánh mặt trời. Thời thơ ấu nhấp nhô cùng thời thiếu niên gian nan, lại khiến giữa mặt mày hắn so với bạn cùng lứa tuổi lại nhiều hơn một tia trầm ổn. Kỷ Kiêu không thích phá vỡ kế hoạch, cũng không thích người khác chạm vào đồ của hắn. Ánh mắt hắn dừng trên mặt bàn vài giây, lúc này mới chuyển tới trên người Lộ Nhậm. Thiếu niên ngồi chỗ bên cửa sổ, cằm hơi dương lên, ánh chiều tà vừa lúc nhiễm lên gương mặt tinh xảo kia màu sắc lộng lẫy. Lộ Nhậm, tiểu thiếu gia Lộ gia. Cậu là người đầu tiên Kỷ Kiêu nhớ kĩ sau khi được đặc cấp tiến vào trường cấp 3 này. Nguyên nhân rất đơn giản, Lộ Nhậm lớn lên cực kỳ phù hợp với thẩm mỹ của Kỷ Kiêu, niên thiếu mộ ngải[1]. Chỉ là, dù vẻ ngoài phù hợp thẩm mỹ cũng không cách nào che lấp được tính cách ác liệt của Lộ Nhậm. Kỷ Kiêu từ trước đến nay bình tĩnh trầm ổn cũng bị khiêu khích điểm giới hạn đến có chút tức giận. Hắn nhắm mắt lại, lặp lại từng câu từng chữ "Đây là chỗ ngồi của tôi, cậu đang làm cái gì." Lộ Nhậm nhướng nhướng mày, chẳng để ý lửa giận của Kỷ Kiêu chút nào "Tìm đồ đó, cậu không thấy à?" "......" Kỷ Kiêu im lặng một chút, giống như bị cậu nói đúng lý hợp tình đến ngây người. Điện thoại đặt ở trên mặt bàn rung một chút, sau đó liên miên không dứt. Lộ Nhậm phiền không chịu được, giơ tay cầm lên. 【 Tiểu Quân Cậu làm cái gì thế? Kỷ Kiêu sắp bị cậu tức muốn nổ luôn rồi. 】 Thông qua tiếp xúc với điện thoại, Lộ Nhậm có thể giao lưu với Tiểu Quân. 【 Lộ Nhậm Lấy lại thuốc của tôi, đồ của tôi, không được sự cho phép, sao có thể tùy tiện tặng người khác. 】 【 Tiểu Quân Cậu muốn để lộ ra sự tồn tại của Mục Thanh Đồng sao? 】 【 Lộ Nhậm Chính là muốn để cho Kỷ Kiêu biết tâm ý của người nào đó, là liệu pháp giải mẫn cảm[2], hiểu không. 】 【 Tiểu Quân Cái gì lằng nhằng thế, không phải đã nói giúp Kỷ Kiêu trị liệu bệnh cuồng yêu[3] rồi à? Sao cậu lại có thể giúp hắn nói chuyện yêu đương! 】 Tiểu Quân tự xưng Thiên Đạo, vào thời điểm Lộ Nhậm nản lòng thoái chí sau khi chết vô số lần, kéo cậu vào một không gian thần kỳ, nói cho cậu tất cả sự thật. Nói tóm lại là, thế giới mà Lộ Nhậm đang sống là một trò chơi, trò chơi yêu đương với người trong sách. Cái gì mà linh khí khôi phục, cái gì mà cổ võ tranh phong, đều là vì tô điểm cho người trong sách mà tồn tại. Lộ Nhậm dùng ba phút tiếp nhận tất cả những thiết lập thế giới đều là vì phục vụ yêu đương, bao gồm cả bản thân cậu. Đương nhiên, nhiều lần chết thảm Lộ Nhậm đây không phải là mấy người trong sách được công lược kia. Cậu chẳng qua chỉ là một pháo hôi, tác dụng duy nhất chính là thúc đẩy cốt truyện cùng tuyến tình cảm phát triển mà thôi. Kỷ Kiêu là vai chính của quyển sách này, kiểu thanh lãnh nội liễm. Lộ Nhậm dưới sự trợ giúp của Tiểu Quân, lấy thị giác của người chơi trải nghiệm toàn bộ thế giới của Kỷ Kiêu. 【Tiết tiếp theo là tiết cổ võ, chuông vào học đã vang, cậu[4] vội vội vàng vàng đẩy cửa phòng thay đồ, lại phát hiện bên trong có người. Người nọ đưa lưng về phía cửa, đang thay võ phục thuận tiện hành động, vòng eo gầy nhưng rắn chắc, chỉ là ở bên hông lại có một vết bầm lớn. Tố chất thân thể cổ võ giả khác với người thường, chỉ có vết thương nghiêm trọng mới có thể dẫn tới bầm tím. Trong lòng cậu nghĩ, người này không biết vì sao lại bị thương nặng như vậy. Ngay lúc này, người kia quay đầu lại, lộ ra một gương mặt thanh tuyển và lạnh nhạt như trăng. Là Kỷ Kiêu. Cậu theo bản năng lùi lại một bước, mặt căng đến đỏ bừng. Kỷ Kiêu là người cậu thầm thích từ lâu. Ngày đầu tiên khai giảng, cậu suýt thì đến trễ, trong lúc vội vội vàng vàng vọt vào trường học suýt chút nữa thì ngã, là Kỷ Kiêu đã đỡ cậu một cái. Từ đó về sau, cậu vẫn luôn chú ý hắn. Lúc này, cậu sờ đến hộp thuốc trong túi quần, đó là của Lộ Nhậm, bạn thân của cậu cho cậu. Lộ Nhậm đến từ Lộ gia, là cổ võ thế gia truyền thừa dài lâu. Tiểu thiếu gia Lộ gia tùy tay đưa ra một hộp thuốc, ở bên ngoài ngàn vàng khó cầu, rất có hiệu quả đối với việc chữa trị vết thương trên người cổ võ giả. Lúc này, cậu có lựa chọn A Trực tiếp đưa cho Kỷ Kiêu. B Chờ Kỷ Kiêu đi rồi lén để vào cặp sách của hắn. 】 Lúc ấy, khi Lộ Nhậm nhìn thấy mấy lựa chọn này, còn khá tò mò mà chọn A. Nếu trực tiếp đưa ra, để Kỷ Kiêu biết người chơi yêu thầm hắn, những chuyện rối loạn phía sau có phải sẽ không dính lên người Lộ Nhậm cậu nữa không. Cốt truyện tiếp tục diễn ra. 【 Kỷ Kiêu "Xin lỗi, không cần."】 Kỷ Kiêu lạnh nhạt từ chối cậu, đóng cửa rời đi. Cậu cũng không để ý Kỷ Kiêu từ chối, biết rõ tính cách đối phương chính là như vậy. Cậu vẫn rất lo lắng vết thương trên người Kỷ Kiêu, nghĩ nghĩ, quyết định lén để thuốc vào cặp sách của Kỷ Kiêu. 】 Lộ Nhậm "......" Cậu trầm mặc một lát, vẫn là nhịn không được mà phun tào[5] "Nếu đều là cùng một kết quả, vậy lựa chọn này có ý nghĩa gì?" Tiểu Quân giải thích vẫn như cũ là tất cả vì phục vụ chuyện yêu đương. Lộ Nhậm nghe xong chỉ cảm thấy đau đầu, cũng coi như đã biết bản thân tại sao lại giống như điên cuồng hận một người hay yêu một người. Đúng là buồn cười. Cậu thở dài một hơi, tiếp tục xem cốt truyện, xem những chuyện mà mình đã từng không hiểu. 【Sau khi tan học, cậu[4] vẫn không yên lòng Kỷ Kiêu, quyết định lén đi theo hắn. Rất nhanh cậu đã đi theo Kỷ Kiêu tới hắc phố. Cậu thấy Kỷ Kiêu đi vào một sàn võ đấu ngầm, trong lòng quýnh lên, muốn đi theo vào, lại bị bảo vệ to con bên ngoài ngăn lại. Bảo vệ "Mời đưa thẻ hội viên." Cậu không lấy ra được thẻ hội viên, chỉ đành bất đắc dĩ rời đi. Khi cậu chuẩn bị về nhà, đột nhiên nghe thấy đối thoại của đám người bên cạnh. "Tên tiểu tử họ Kỷ kia, quá kiêu ngạo, hôm nay chúng ta sẽ dạy dỗ hắn một chút." "Chỉ mấy người chúng ta không đánh lại hắn." "Mày yên tâm, tao nhờ người bỏ vài thứ hay ho vào trong nước của hắn, đến lúc đó......haha." Cậu sửng sốt một chút, bước chân rời đi liền ngừng lại, nhưng lại không chắc chắn có phải là mình đã nghe lầm hay không. Cậu quyết định ở bên ngoài chờ Kỷ Kiêu ra, nói cho hắn biết tin này. Nhưng đợi hồi lâu cũng không thấy Kỷ Kiêu ra. Cậu có chút sốt ruột, kéo một người qua đường dò hỏi, mới biết được sàn đấu ngầm này có cửa sau. Cậu liền chạy qua, vừa lúc thấy đám người kia đang vây công Kỷ Kiêu. Lúc này Kỷ Kiêu còn có thừa sức đánh lại, cậu lại phát hiện bước chân hắn có hơi hỗn loạn, rõ ràng là bị người khác động tay động chân. Lúc này, cậu quyết định A Gọi điện thoại kêu người tới đây. B Báo cảnh sát. C Tự mình lên hỗ trợ. 】 Chuyện sau đó, Lộ Nhậm rất quen thuộc. Cậu chính là người công cụ xúi quẩy kia, bị một cú điện thoại của người chơi gọi tới đây, ra lệnh cho vệ sĩ đánh đuổi đám kia người đi. Lý do của Mục Thanh Đồng là y bị đám người kia bắt nạt. Lộ Nhậm là một đại thiếu gia hống hách, bảo cậu cứu người chắc chắn là không được, nhưng bắt nạt bạn của cậu cũng không được. Lúc ấy Lộ Nhậm tự nhiên không biết ở trong góc tối kia có một người bị đánh đến gần như đã mất đi ý thức - Kỷ Kiêu, đánh người xong mang liền mang vệ sĩ cùng người chơi rời đi. Lúc sau, Kỷ Kiêu mất đi ý thức lại tỉnh lại nhìn thấy hộp thuốc rơi từ trong cặp ra cùng với gia huy in ở trên. Trước khi hắn ngất đi, nhìn thấy quần áo trên người gia nhập chiến cuộc cũng có gia huy giống như vậy. Theo lẽ tự nhiên, Kỷ Kiêu đã coi Lộ Nhậm trở thành người cứu mình. Đặt ở trong lòng lâu rồi, lại biến thành ánh trăng sáng. Tất cả đều là hiểu lầm, dựa theo trình tự nào đó mà bịa ra, hiểu lầm tồn tại chỉ vì kích thích tình tiết máu chó mà thôi. Lúc này Lộ Nhậm đứng trong phòng học, đã hoàn toàn hiểu rõ logic của mọi chuyện. Tất cả, đều là để người chơi có thể vừa máu chó lại kịch tính mà giao lưu với Kỷ Kiêu mà thôi. Bây giờ, Lộ người công cụ Nhậm, trong trình độ nhất định có thể thoát khỏi khống chế của cốt truyện, quyết định bắt đầu từ nguồn gốc sửa chữa lại hiểu lầm. Con đường tình cảm giữa Kỷ Kiêu và người chơi, không liên quan đến Lộ Nhậm. Lộ Nhậm bỏ tay khỏi điện thoại, không buồn phản ứng với Tiểu Quân đang la hét. Cậu làm lơ ánh mắt phẫn nộ của Kỷ Kiêu, thong thả ung dung móc một hộp thuốc từ cặp sách treo ở một bên kia ra. "Thuốc này ở đâu ra?" Kỷ Kiêu chỉ là nhìn lướt qua hộp thuốc, nói "Tôi không biết, đây không phải lý do cậu lục đồ của tôi." Giọng thiếu niên ép tới rất thấp, Lộ Nhậm có thể nghe ra là Kỷ Kiêu cố nén tức giận, cậu cũng không để ý, tiếp tục khiêu khích. "Xem gia huy này, là gia huy của Lộ gia, thuốc này, là bí dược Lộ gia, không bán ra bên ngoài." Thiếu niên Kỷ Kiêu, rất hiếu thắng. Hắn nháy mắt liền hiểu rõ điều gì, nói "Không phải tôi trộm, trong phòng học có camera, cậu có thể tra." Lộ Nhậm cười, tiếng cười mang theo chút ác ý, "Cậu cho rằng tôi sẽ dùng loại thủ đoạn bỉ ổi này để hãm hại cậu? Tôi không có rảnh như vậy đâu." Cậu cười cười, thưởng thức vẻ mặt xanh mét mang theo xấu hổ kia của Kỷ Kiêu, lúc này mới thong thả ung dung nói tiếp. "Tôi đương nhiên là đã tra camera theo dõi rồi mới đến, thuốc này là tên tiểu tuỳ tùng của tôi, Mục Thanh Đồng lén để vào trong cặp của cậu. Chậc chậc chậc, hay cho một lòng say mê, mượn hoa dâng phật nha." Tiểu Quân ở bên trong điện thoại nghe xong toàn bộ hành trình có chút tuyệt vọng, vì sao người duy nhất thức tỉnh ý thức bản thân lại là Lộ Nhậm. Người này làm pháo hôi chết thảm nhiều lần không phải không có đạo lý, hống hách ngang ngược, mỗi một lần đều nhảy nhót ở trên điểm giới hạn của thiên mệnh chi tử. Đơn giản mà nói, nhiệt tình đi tìm chết. Lúc này, Lộ Nhậm cũng đang tìm đường chết. "Chẳng qua là cái đuôi theo sau, đưa cậu ta chút đồ tốt, lại dám lừa gạt tôi đưa cho người khác." Kỷ Kiêu không nói gì, chỉ có thể từ bàn tay hơi dùng sức của hắn mới nhìn ra chút cảm giác áp lực. Lộ Nhậm nhếch cao lông mày, tung hộp thuốc trong tay lên cao, rồi lại ném vào thùng rác phía xa. "Đồ của tôi, không được tôi cho phép, ai cũng không thể động vào." Nói xong, cậu không thèm liếc mắt nhìn Kỷ Kiêu một cái, đẩy cửa đi ra ngoài. ***Chuyên mục giải nghĩa[1] 'niên thiếu mộ ngải' - 年少慕艾 [nían shào mù ǎi] mình đã tra cụm này nhưng không ra được nghĩa, bạn nào biết thì bảo mình để mình sửa nhé. [2] 'liệu pháp giải mẫn cảm' - 脱敏疗法 [tuō mǐn liáo fǎ] là viết tắt của liệu pháp giải mẫn cảm cụ thể, còn được gọi là liệu pháp giải mẫn cảm, thuộc liệu pháp miễn dịch đặc hiệu, là một trong những cách điều trị bệnh dị ứng do chất dị ứng gây ra bao gồm hen suyễn dị ứng, hen suyễn do thuốc, viêm da dị ứng, Mục đích làm giảm các triệu chứng, rút ngắn thời gian khởi phát và giảm lượng thuốc. Nguồn baidu. [3] Nguyên văn là 恋爱脑 [liàn ài nǎo] từ phổ biến trên mạng, dùng để chỉ một người khi yêu đặt tất cả sức lực và tâm trí của mình vào cảm xúc và người yêu. Nguồn baidu. Vì không tìm thấy từ nào thích hợp nên mình tạm dịch là 'cuồng yêu', bạn nào có từ gì hay hơn thì bảo mình để mình sửa lại nhé. [4] 'cậu' ở đây là người chơi tức là Mục Thanh Đồng không phải Lộ Nhậm. [5] 'phun tào' - 吐槽 - [tǔ cáo] từ vựng tiếng Trung, thường đề cập đến việc tìm ra lỗ hổng hoặc từ khóa trong ngôn ngữ hoặc hành vi của đối phương, như một cách để thể hiện sự cảm khác hoặc nghi vấn. Khi tần suất sử dụng tăng lên, ý nghĩa của nó cũng thay đổi thành chế giễu người khác hoặc chất vấn; đề cập đến nội dung chế giễu; chế nhạo; phàn nàn, Nguồn baidu.
tôi bỏ chạy sau khi ngược bốn tên tra công