tướng về hưu nguyễn huy thiệp
Nguyễn Thị Sông Hương (Nhà xuất bản Ehess, thuộc Trường nghiên cứu cao cấp về Khoa học xã hội, Paris, Cộng hòa Pháp) cho biết: "Truyện Kiều" của Việt Nam đã trải qua 14 thập kỷ dịch và tiếp nhận, được dịch ra 20 ngôn ngữ, với 75 bản dịch. Ngôn ngữ có nhiều bản
Tướng về hưu - Nguyễn Huy Thiệp (NXB Văn hóa thông tin) 86. Hồ Qúy Ly - Nguyễn Xuân Khánh (NXB Phụ Nữ) Tiêu chuẩn chọn các tác phẩm văn chương trong Bộ Sưu Tập này là những tác phẩm mà trong đó các nhân vật đều có vẻ cô độc, nổi loạn hoặc lạc lõng với thời đại
Nhà văn Nguyễn Huy Thiệp - tên tuổi đáng chú ý quan tâm nhất văn đàn Việt Nam trong vài chục năm qua - vừa qua đời lúc 16 h45 ngày 20-3 tại nhà riêng sau một thời hạn chống chọi với bệnh đột quỵ. Ông hưởng thọ 72 tuổi . Nhà văn Nguyễn Huy Thiệp sinh ngày 20-4-1950 ở Thái Nguyên, nhưng nguyên quán ở Hà Nội.
Vay Tien Nhanh Home Credit. Truyện “Tướng về hưu” là một câu chuyện về gia đình nhưng lắng đọng trong đó là rất nhiều bi kịch và mâu thuẫn của những con người trong thời kỳ Đổi mới. Trong bức tranh gia đình ông Thuần, ta không thấy sự đói khổ, thiếu thốn về vật chất như những gia đình khác mà ở đó là sự dằn vặt trong nội tâm của từng thành viên trong gia đình. Câu chuyện được kể lại qua lời của người con trai. Ta có thể cảm nhận được sự thay đổi của nhân vật này qua cách Nguyễn Huy Thiệp sử dụng câu cú, nửa đầu truyện đa số là mô tả nhân vật, hành động, sự kiện bằng những câu văn ngắn, không chứa đựng cảm xúc hay đánh giá gì của nhân vật, khiến người đọc cảm nhận nhân vật “tôi” là một người khô khan và xa rời thực tế. Ông như một cái bóng nhạt nhòa trong gia đình, lúc nào cũng “vợ tôi nói” và ông nhu nhược trong vai trò làm cha, làm chồng. Ở đây, hình mẫu gia đình truyền thống với người đàn ông làm chủ gia đình đã bị đảo lộn, bởi người vợ mới là người làm kinh tế, gia tăng thu nhập cho gia đình và đồng thời quyết định mọi chuyện, từ nơi ăn chốn ở cho từng người đến việc ma chay, cúng kiếng. Nhân vật Thủy là một người phụ nữ tháo vát và năng động, cô cũng biết quan tâm đến gia đình, nhưng chủ yếu là về nhu cầu vật chất, chứ không để ý gì đến đời sống tinh thần. Thủy có tính quyết đoán và phán xét mọi việc theo lý trí hơn là tình cảm. Công việc ở bệnh viện hay tại gia của cô đều là những việc mà xã hội không dễ dàng chấp nhận, qua đó ta cũng thấy được cách sống lý trí và rấ thực dụng của Thủy. Gia đình của Thuần có lẽ là một định nghĩa của NHT về hình mẫu gia đình hiện đại, “sống theo lối mới, suy nghĩ độc lập, nhìn nhận vấn đề xã hội tương đối giản dị” và đó cũng là nguyên nhân dẫn đến những mâu thuẫn ngầm trong gia đình. Gia đình ấy như một xã hội thu nhỏ, có cả người làm kinh doanh, người trí thức, tướng quân đội, người làm thuê, và những thành phần bất hảo của xã hội. Xung đột giữa họ cũng chính là xung độ của giai cấp trong xã hội thời Đổi mới. Giữa Thủy và ông Thuấn là sự xung đột giữa giới kinh doanh và những người cựu chiến binh. Trong khi Thủy sống rất thực tế, tính toan thì ông Thuấn vẫn sống trong hào quang cũ kỹ của một ông cựu thiếu tướng. Khi ông nghỉ hưu và được con dâu gợi ý nuôi vẹt, ông phản ứng rằng “Kiếm tiền à?”, ta có thể thấy được thái độ khinh thường của ông đối với việc kinh doanh và kiếm tiền. Ông Thuấn là hình ảnh cho những người lính bước ra từ cuộc chiến, đã quen với tác phong quân đội, với cuộc sống không cần lo cơm áo gạo tiền, chỉ lo chiến đấu, có thể nói ông đã bị một cú sốc văn hóa. Ông cũng không ca ngơi chiến tranh, ông sống trong hào quang nhưng cũng là nỗi dằn vặt sâu sắc mà người đọc có thể cảm nhận được qua câu chửi “Mẹ mày! Láo!” khi đứa cháu vô tình bảo “Đường ra trận mùa này đẹp lắm” hay trong cái ngậm ngùi “Đàn ông thằng nào có tâm thì nhục. Tâm càng lớn, càng nhục” và cả trong câu nghẹn ngào “ con không hiểu rằng cả tin chính là sức mạnh để sống hả con?” Cái sự “lúng túng, khổ sở,…kinh hãi, đau đớn” của ộng trong cái đám cưới “ô hợp, láo nháo thản nhiên rất đời” khiến người đọc thấy xót xa và thương cảm cho ông, một người “từng chôn ba nghìn người” giờ lại bất lực trước sự bát nháo của chính gia đình mình. Câu nói của Thủy “Cha là tướng, về hưu cha vẫn là tướng. Cha là chỉ huy…” nghe như một lời châm biếm sâu sắc, bởi chính trong gia đình ông, ông vẫn không được “quyền” “sống ở dãy nhà ngang với mẹ tôi”, không được giúp ông Cơ và cô Lài, đến cả việc đi đâu, làm gì của ông vẫn chịu ảnh hưởng bởi Thủy, người quản lý kinh tế của gia đình. Ta thấy thấp thoáng trong nhân vật Thủy là hình ảnh chính quyền, kiểm soát về kinh tế và đối xử với những cựu chiến binh một cách trân trọng giả tạo, tôn thờ tung hô nhưng cũng tước đi quyền lực của họ. Nhân vật ông Bổng cũng là một nhân vật khá đặc biệt khiến người đọc liên tưởng đến Chí Phèo của Nam Cao. Ông là người “ghê gớm, to như hộ pháp ăn nói văng mạng”. Ông mang tư tưởng của người bình dân, xem thường “Quân trí thức khốn nạn! Rẻ dân lao động!” nhưng vẫn không ngại ngùng đi vay tiền hay lợi dụng tang ma mà làm lợi cho riêng mình. Ông cũng có nỗi đau của riêng mình, bị “cả làng gọi là đồ chó. Vợ em gọi là đồ đểu. Thằng Tuân gọi em là khốn nạn” và chỉ có người mẹ già lú lẫn xem ông là người mà thôi. Giọt nước mắt của ông cũng như của Chí Phèo, giọt nước mắt của khao khát làm người lương thiện nhưng trong xã hội khó khăn này, không có cái danh phận của con nhà tướng, không có tiền bạc của người làm kinh doanh hay ít nhất là học thức của người trí thức thì những người bình dân không đủ sống bằng sự lương thiện của mình. Trong đám tang bà cụ, ngoài ông Thuấn và đứa con trai, chỉ có cô Lài dở người và ông Bổng “lỗ mãng, táo tợn” khóc thật tình, còn con dâu và những đứa cháu chẳng có tiếng khóc than, chỉ toàn những tiếng tính toán mâm cỗ thiệt hơn.
ArticleFull-text availableAcademies and woodblocks in the dissemination of confucian knowledge in east Asia A case study of v...December 2018 Taiwan Journal of East Asian Studies[...] Tuan-Cuong NguyenIn the second half of the eighteenth century, Nguyễn Huy Oánh along with scholars from the Nguyễn Huy clan founded Phúc Giang Academy, one of the most famous Confucian academies of the day in Vietnam. Nguyễn Huy Oánh visited eleven academies [shuyuan] on his diplomatic mission to China from 1766 to 1767. Among the academies, education methods in Yuelu Academy impressed him the most. Prior to his ... [Show full abstract] diplomatic mission to China, Nguyễn Huy Oánh, however, had held some academic activities in Vietnam such as opening a school, organizing compilations, making woodblock prints, disseminating education, archiving educational materials, and purchasing land the income from which was used to support a school etc. To be sure, Nguyễn Huy Oánh after his return from China selectively adopted education methods of Yuelu Academy to manage Phúc Giang Academy. The academy was located in central Vietnam where Confucian education was far behind that in Northern Vietnam and underdeveloped. As a result of Nguyễn’s operation, Phúc Giang Academy became the largest private educational institution of the day in Vietnam. © 2018 Taiwan Journal of East Asian Studies. All rights full-text
Giải tríSáchLàng văn Thứ năm, 6/5/2021, 1704 GMT+7 Bản in đầu tiên "Tướng về hưu" - cuốn sách đầu tay của nhà văn Nguyễn Huy Thiệp - được mang ra đấu giá gây quỹ trồng rừng, tưởng niệm ông. Phiên đấu giá trực tuyến kéo dài từ trưa 6/5 đến 16h45 ngày 8/5, dịp 49 ngày mất của nhà văn, với giá khởi điểm ba triệu đồng. Tiền bán sách được dùng để trồng một cánh rừng khoảng cây, tương đương 50 triệu đồng. Họa sĩ Lê Thiết Cương - người gửi sách đấu giá - nói có nhiều người tham gia qua điện thoại, Facebook, mức giá cao nhất đang là 30 triệu ban tổ chức, ý tưởng đấu giá xuất phát từ vợ chồng giáo sư Peter Zinoman - bạn của Nguyễn Huy Thiệp. Hôm 14/4, họ chuyển tiền tới một dự án trồng và phục hồi rừng trong nước với nội dung "Giáo sư Peter Zinoman trồng cây tưởng niệm nhà văn Nguyễn Huy Thiệp". Cả hai muốn trồng 70 cây - bằng số tuổi thọ của nhà văn. Bìa bản in đầu tiên của "Tướng về hưu". Lê Thiết Cương kể cách đây không lâu, anh gặp Nguyễn Duy Cường - nhà sưu tầm sách cũ, sở hữu cuốn sách. Ban đầu, Duy Cường từ chối vì chỉ có một cuốn, muốn giữ lại. Tuy nhiên, khi biết mục đích, anh đồng ý "bán" với giá 0 Duy Cường mua tác phẩm năm 2005, trong một tiệm sách cũ ở đường Láng, Hà Nội. Anh bất ngờ khi thấy Tướng về hưu bản in đầu tiên và có chữ ký của tác giả. Sách được anh bảo quản, trưng trên kệ nhiều năm qua. "Tôi đọc sách của Nguyễn Huy Thiệp từ nhỏ. Hiện trong nhà có một kệ sách dành riêng cho các tác phẩm của ông", anh về hưu ra mắt trên báo Văn nghệ năm 1987, gây chấn động văn đàn thời bấy giờ. Ban đầu, Nhà xuất bản Trẻ dự kiến in và phát hành nhưng phải hủy vì nhiều ý kiến phê phán Nguyễn Huy Thiệp viết về những vấn đề tiêu cực của xã hội. Cuối năm 1987, nhà thơ Nguyễn Duy - khi đó là Trưởng Văn phòng Thường trực các tỉnh phía Nam của báo, đề nghị Nhà xuất bản Trẻ phát hành sách. Báo Văn Nghệ chịu toàn bộ chi phí phát hành và trả nhuận bút cho tác giả. Bìa sách do họa sĩ Nguyễn Trọng Khôi vẽ miễn phí qua lời miêu tả của Nguyễn Duy. Anh Nguyễn Đình Phương - chủ một cơ sở sản xuất giấy thủ công - hỗ trợ in ấn, phát hành phi lợi năm 1987, sách ra lò nhưng chất lượng in thấp với giấy thủ công đen xỉn, mặt láng, mặt sần. Thi thoảng, trang sách còn hằn lên cả dằm tre như mẩu tăm, đôi chỗ bị mất chữ. Năm 1988, khi Nguyễn Duy ra Hà Nội, Nguyễn Đình Phương gửi tặng nhà văn Nguyễn Huy Thiệp chục tập sách kèm nhuận bút và lời chúc mừng tác giả. Chân dung nhà văn Nguyễn Huy Thiệp qua nét vẽ của họa sĩ Nguyễn Trọng Khôi trái và chữ ký của tác giả. Nhà văn Nguyễn Huy Thiệp qua đời hôm 20/3 ở Hà Nội, sau thời gian mắc tai biến. Sinh thời, ông được xem là hiện tượng độc đáo của văn đàn với những tác phẩm gây chấn động, nhờ bút pháp và chất liệu hiện thực. Trước khi mất, ông là một trong 50 tác giả được đề nghị xét tặng Giải thưởng Nhà nước về Văn học, Nghệ thuật với hai truyện ngắn Tướng về hưu, Những ngọn gió Hua Huy Thiệp sinh năm 1950 ở Thái Nguyên, quê gốc ở Hà Nội. Thuở nhỏ, ông cùng gia đình di tản qua nhiều vùng quê ở Thái Nguyên, Phú Thọ, Vĩnh Phúc. Ông tốt nghiệp khoa Lịch sử, Đại học Sư phạm Hà Nội. Ông xuất hiện trên văn đàn Việt Nam từ năm 1986, với một số truyện ngắn đăng trên Báo Văn nghệ đề tài nông thôn. Ngoài truyện ngắn, ông viết 10 vở kịch, bốn tiểu thuyết cùng nhiều tiểu luận, phê bình văn học gây chú ý. Một số tác phẩm nổi bật của ông gồm truyện ngắn Tướng về hưu, chuyển thể thành phim điện ảnh cùng tên năm 1988, Những ngọn gió Hua Tát tập truyện ngắn và kịch, 1989, Tiểu Long Nữ tiểu thuyết, 1996, Tuổi 20 yêu dấu tiểu thuyết, xuất bản ở Pháp năm 2002... Nhiều tác phẩm của ông được xuất bản tại Pháp, Italy, Mỹ, Đức như Tướng về hưu, Trái tim hổ, Sói trả thù, Chuyện tình kể trong đêm mưa...Hiểu Nhân
tướng về hưu nguyễn huy thiệp