tổng giám đốc tôi sai rồi

Thứ Tư (14/9), trong một cuộc họp báo trực tuyến, ông Tedros Adhanom Ghebreyesus, Tổng Giám đốc của Tổ chức Y tế Thế giới (WHO), cho biết đại dịch viêm phổi Vũ Hán (COVID-19) "đang tiến rất gần" đến sự kết thúc.Điều này đã gây ra một cuộc thảo luận sôi nổi giữa các cư dân mạng Trung Quốc Đại Lục Bắt hai tổng giám đốc liên quan đến sai phạm tại Saigon Co.op. TPO - Cơ quan An ninh điều tra Công an TPHCM đã khởi tố, bắt tạm giam 2 đối tượng có liên quan đến sai phạm tại Liên hiệp HTX Thương mại TPHCM (Saigon Co.op). Ngày 4/7, Công an TPHCM cho biết, Cơ quan An ninh điều tra CEO Lê Thị Xuân - Người sáng lập Shynh Group cho biết: "Tôi cây ngay nên không bao giờ sợ chết đứng". Theo lời CEO Lê Thị Xuân, để tạo nên thương hiệu như ngày hôm nay, cô đã trãi qua rất nhiều gian nan, cả những người xấu luôn tìm cách hại. Nhưng rồi cô vẫn đứng lên Vay Tien Nhanh Home Credit. “Hạ Hải Dụ, cô không phải đang thiếu tiền sao, tôi cho cô!”“Hạ Hải Dụ, chỉ cần cô làm người phụ nữ của tôi, tôi sẽ mua cho cô một vạn cái Transformers!”“Hạ Hải Dụ, làm người phụ nữ của tôi, bao nhiêu tiền cũng có thể!”Đường Húc Nghiêu đứng trước mặt cô từ trên cao nhìn xuống, giơ tay lên vỗ vài phát, một đoàn Boeing 747 gào thét bay đến, tiền mặt bó lớn bó nhỏ từ trên rơi xuống, vẻ mặt của hắn vẫn kiêu căng không ai bì nổi như vậy.“Đường Húc Nghiêu, anh cùng đống tiền thối của anh cách xa tôi một chút! Cút! A a a a a......”Phanh ngồi dậy, tỉnh Hải Dụ mặt đen lại, khốn kiếp, dám vào giấc mơ của tôi!Nhìn đồng hồ, không xong, sắp trễ rồi!Bay khỏi giường, rửa mặt, đánh răng, thay quần áo, ngắn ngủn mười lăm phút sau, Hạ Hải Dụ rời khỏi nhà, chạy thẳng tới công ty.◎◎◎Tập đoàn Đường Hải Dụ cầm một phần văn kiện tới phòng làm việc của tổng giám đốc, đẩy cửa, liền ngây ngẩn cả chớp kéo xuống, che lại ánh sáng bên ngoài, bên trong phòng có rất nhiều cây nến, bày thành hình trái tim, tạo một không khí lãng mạn, trên đất còn trải thảm đỏ, bàn làm việc cũng bị chuyển đi, thay vào đó là bàn ăn màu trắng kiểu dáng Châu Âu, phía trên bày đầy hoa tươi rượu ta lại làm cái trò gì thế?!Nghi hoặc chồng chất, khuôn mặt nhỏ nhắn của Hạ Hải Dụ mờ mịt càng lộ vẻ xinh Húc Nghiêu ngẩng đầu nhìn cô, trong lòng có một ý nghĩ ngày càng mãnh liệt, muốn cô!Phụ nữ đều yêu tiền yêu lãng mạn, nếu cô không lấy tiền, vậy anh liền đổi lại kế sách khác, không tin cô còn có thể cự tuyệt!Tay nâng lên bó hoa đã sớm chuẩn bị, môi mỏng khẽ giơ lên theo một độ cong cũng mang theo vài phần khinh thường, “Cho em.”Hoa hồng Scotland, một bó bảy đóa, một đóa bảy màu, trên thế giới không có bó thứ Hải Dụ nhíu lông mày, cái tên công tử đào hoa này, vẫn chưa từ bỏ ý định, lại còn đem cô thành cái loại phụ nữ ham mộ hư vinh, ghê tởm!Con ngươi đảo lòng vòng, Hạ Hải Dụ cố nén chán ghét trong lòng, làm bộ sợ hãi than lên, “Thật là xinh đẹp a!”Đường Húc Nghiêu nhíu mày, tương đối hài lòng với biểu hiện của cô, anh biết, không có phụ nữ nào có thể kháng cự loại hấp dẫn này!Hạ Hải Dụ ném cho anh cái ánh mắt mị hoặc, thanh âm mềm nhũn, giống như thẹn thùng, “Cám ơn......”“Em thích là tốt rồi.” Thân thể cao lớn không nhịn được nhích tới gần, nghiêng người nghĩ muốn âu lúc này, Hạ Hải Dụ mặt phút chốc thay đổi, bất ngờ đánh úp, tay nhỏ bé giơ lên, đem hoa hồng đầy gai hung hăng đánh vào mặt anh ta.“Hoa quý như vậy, Đường thiếu gia ngài tự mình hưởng thụ đi!”“Cô......” Đường Húc Nghiêu mặt co rút, đau đớn khó không nhịn Hải Dụ cười đến đắc ý, “Ôi, gai hoa ghim trên mặt, rất đau đi, Tổng giám đốc đại nhân, thư kí nhỏ tôi đây giúp ngài gọi xe cứu thương nhé!”Phanh!Đóng cửa đi!“Hạ Hải Dụ, cô chờ xem, một ngày nào đó cô sẽ phải cầu xin tôi!” Thứ Hải Dụ đúng giờ đi phòng thư kí ba vị thư kí thâm niên khác vẫn như cũ hất hàm sai khiến.“Tiểu Hạ, photo một bản văn kiện số 12!”“Tiểu Hạ, mang văn kiện số 19 đến tầng ba!”“Tiểu Hạ, phòng họp thứ nhất một lát nữa sẽ dùng, cô đi kiểm tra xem!”Tộc đi làm ghét nhất ngày thứ hai rất BLUE, Hạ Hải Dụ lại loay hoay ngay cả thời gian tức giận cũng không có, trong phòng thư kí tổng cộng có bốn người, theo như thứ tự sắp xếp lý lịch cá nhân cô chính là cơ bản chính là làm việc vặt, công việc làm nhiều nhất, cầm tiền lương ít nhất.“Tiểu Dụ nhi, đến phòng làm việc của tôi một chút!” Đột nhiên tổng giám đốc gọi điện thoại chuyên cơ thanh âm từ tính truyền nhỏ của Hạ Hải Dụ nắm chặt thân dưới của máy, muốn chết, ở công ty mà dám gọi cô như vậy, bị người khác nghe được thì làm sao!Đắc tội câu dẫn tổng giám đốc cô đảm đương không nổi đâu!Sẽ bị những ánh mắt cùng giới giết chết tươi!Chợt, rùng mình một cái.“Tại sao không đáp lại? Bị thanh âm của tôi mê hoặc sao?” Rõ ràng hài trán Hạ Hải Dụ xuất hiện ba đường vạch đen, cái này là tự luyến cuồng!Mắt len lén liếc nhìn bốn phía, ba vị thư kí khác đang bề bộn không thể tách rời, hình như không phát hiện đến sự khác thường của cô.“Tôi lập tức đi.” Hạ thấp giọng, Hạ Hải Dụ nhẹ nhàng quẳng điện thoại nhàng di chuyển cái ghế, thật cẩn thận đứng lên, bước đi cũng nhẹ nhàng, sợ bị người phát tới 11 giờ, chính là thời điểm phòng thư kí bận rộn nhất, những nhân viên ở ngành khác chuyển tới không ít văn kiện, đồng nghiệp tới tới lui lui thỉnh thoảng đi qua người cô, lễ phép mỉm cười.“Hạ thư kí khỏe.”“Vâng, cô mạnh khỏe cô mạnh khỏe.”Hạ Hải Dụ cười đến cứng ngắc, rất muốn tìm lá cây che lấp mình đi, trong tay nắm hai phần văn kiện thật chặt, có tật giật mình chạy một mạch vào phòng làm việc của tổng giám khi an toàn tiến vào, cô thở phào nhẹ nhõm.“Sao chậm như vậy?! Từ phòng thư kí tới đây chỉ cần năm phút đồng hồ?!” Ngữ khí của anh không thể nào thân thiện, nhưng khóe miệng lại chứa nụ cười mê Hải Dụ híp híp mắt, muốn một quyền đập bẹt cái mặt không có hảo ý của anh ta, “Tìm tôi có chuyện gì đây?!”“Cũng không có gì, chỉ là muốn hỏi một chút cô buổi trưa muốn tới chỗ nào hẹn hò mà thôi.” Hai tay anh vòng trước ngực dựa vào thành ghế, tư thái nhàn nhã.“Hẹn hò?!” Cô bị cách dùng từ kinh hãi của anh dọa sợ.“Chính là cùng nhau ăn cơm.”“Tôi không đói bụng!”Vừa dứt lời, bụng liền hát lên “Kế không thành”, phát ra tiếng “Ọt ọt “.Gương mặt Hạ Hải Dụ sung huyết đỏ bừng, muốn chết, dám kêu lớn như vậy! “Đi ngủ!” Ngữ khí của anh có chút nguy hiểm, rất dễ làm cho người khác hiểu Hải Dụ ngây ngốc, ý tứ khác của đi ngủ chẳng phải là đi HO¬TLE sao?!Nhưng bọn họ trước đó không phải đã nói rõ là ít nhất phải chờ một tháng nữa mới cái nọ cái kia sao?!Cô tận lực giơ lên nụ cười, lại cảm giác rõ ràng khóe miệng đang rút gân, cười giả tạo, “A, A Húc...... Anh không phải nói thật chứ?!”Đường Húc Nghiêu khóe miệng kéo kéo, tâm tình thật tốt, cô gái nhỏ này sau khi uống say suy nghĩ trở nên càng thú vị rồi, lại muốn cái gì đây!Ngón tay đang cầm lái của anh giật giật, quẹo trái, nâng mày hỏi cô, “Em là đang khẩn trương sao?!”Nói nhảm!Dĩ nhiên khẩn trương!Cô lại không có kinh nghiệm!Khuôn mặt nhỏ nhắn lại đỏ một chút, trong lòng còn có chút không cam lòng, quay đầu, muốn suy mắt liếc về hướng ngoài cửa sổ......Gì?!Đây không phải là đường đi nhà cô sao?!“Này! Đường Húc Nghiêu! Coi như phải làm thì cũng không thể về nhà tôi chứ! Sau này tôi lưu lại ám ảnh thì sao bây giờ? Giường tôi sau này làm sao mà ngủ được? Tôi nằm trên đó sẽ tự động nhớ lại hình ảnh ấy nha!” A a a, quá đáng sợ, thật là ác mà!Đường Húc Nghiêu buồn cười, đáng yêu muốn chết!Xe chạy đến lầu dưới nhà trọ nhỏ Hạ Hải Dụ thuê, Đường Húc Nghiêu khóe miệng chứa đựng nụ cười xấu xa dẫn đầu xuống xe trước, sau đó rất khó có được một phen quí ông, vì cô mà nhẹ nhàng mở cửa xe.“Đi thôi!”Hạ Hải Dụ cả người lơ mơ, chỉ cảm thấy đáy lòng sợ hãi, lạnh buốt, nhưng máu lại chạy xông thẳng tới gáy, ngày càng vì vẫn còn hơi cồn, hai chân cô có chút hư mềm, càng thêm khó đi.“Tôi ôm em lên?!” Anh nói lên đề nghị nguy hiểm.“Không cần!!!” Hạ Hải Dụ cắn răng nghiến lợi, không khỏi mang theo tức giận cùng sự quật cường trời sinh.“Kịch kịch kịch!” Giày cao gót đạp rất vang dội, trong hành lang lờ mờ che giấu vết đỏ ửng trên khuôn mặt một, lầu hai, lầu ba...... Lầu bảy......702 đến!“Mở cửa đi!” Giọng nam phách lối lại trầm thấp vang Hải Dụ dậm chân, tay nhỏ bé cầm cái túi lên móc chìa khóa ra......

tổng giám đốc tôi sai rồi