tội này tôi không nhận

Có thể thấy cấu thành tội phạm chỉ nêu ra dấu hiệu của mặt khách quan là hành vi gây nguy hiểm cho xã hội mà không nói đến hậu quả và mối quan hệ nhân quả giữa hành vi và hậu quả. ở đây có thể hiểu, do tính chất nghiêm trọng của hành vi hiếp dâm, xâm phạm vào khách thể có tầm quan trọng đặt biệt 1.1. Nguồn gốc của mặc cả nhận tội. Trước thế kỷ 19, các Tòa án Anglo - Saxon không khuyến khích hay chính xác hơn là đã chủ động ngăn cản việc thỏa thuận nhận tội. [1] Bước sang thế kỷ 19, mặc cả nhận tội xuất hiện với một vài mức độ nhất định và trở nên phổ biến vào nửa sau của thế kỷ này. [2] Cung cấp lịch thi đấu bóng đá hôm nay (19/10), các trận đấu trong nước và quốc tế đáng chú ý đêm nay, rạng sáng mai. người phát ngôn của VTV đã nói: 'Chúng tôi sẽ không mua World Cup bằng mọi giá!'. khi Mbappe, người đã nhận 130 triệu euro để gia hạn hợp đồng Vay Tien Nhanh Home Credit. Tác giả Thể loại Dị Năng, Đam Mỹ, Xuyên KhôngNguồn thái FullSố chương 175Ngày đăng 3 năm trướcCập nhật 3 năm trước Tên khác Nồi này, tôi không vácThể loại Đam mỹ, phản xuyên thư, dị năng, giới giải trí, chậm nhiệt, 1 v 1, HE. thuộc tính công thụ mời mọi người tự đọc tự cảm nhậnSố chương 175Biên tậpDiDiễn viên đóng thế – Giản Hoa, ngày nọ phát hiện cả người quen lẫn không quen thông qua mọi cách tìm kiếm cậu, ngay đến cơ quan quốc gia cũng đến tận cửa…Tổ trưởng của tiểu đội dị năng Đồng chí Giản Hoa, tôi đại diện cho quốc gia đến nói cho cậu một bí mật thế giới vừa được phát vật chính Cái gì?Tổ trưởng của tiểu đội dị năng Thế giới của chúng ta thật ra là một quyển vật chính WTF?Tổ trưởng của tiểu đội dị năng Còn cậu sẽ trở thành Boss cuối của bộ tiểu thuyết bảy tập vật chính…Tâm trạng của nhân vật chính như tên xuyên sách Giáp Chúng ta là trúc mã trúc mã, tôi phải là ánh trăng sáng trong lòng cậu chứ?Kẻ xuyên sách Ất Tôi có ân với cậu, cậu phải chân thành với tôi chứ?Nhân vật chính…Kẻ xuyên sách Bính Tôi hiểu lòng người lại ân cần săn sóc, chúng ta phải thành bạn gay tốt lăn lộn cùng một chỗ chứ?Nhân vật chính…Tâm trạng của nhân vật chính như tên truyện. 25-2-2019. Cốt truyện siêu đỉnh, khá mới lạ đối với mình. Nếu một ngày có người chạy đến nói với bạn ” Nè, thế giới này là một quyển sách đó, chúng mình là nhân vật trong sách đó và biết gì nữa hôn, cậu chính là boss phản diện cuối cùng bị nhân vật chính knock out đó.” Truyện có chi tiết xuyên sách, nhưng không phải nhân vật chính xuyên, mà là nhân vật phụ 😑😑 Giản Hoa đang sinh hoạt bình thường như cân đường hộp sữa bỗng nhiên bị sự thật đập cho choáng váng. Tự nhiên bị một đống người cho cậu là boss sau màn. Thi nhau ôm đùi tiêu diệt cậu. Tiếc là cậu không có ngu. Đứa nào đến cậu đá đứa đấy. Ôi mình thích kiểu thụ như ẻm quá, thông minh lí trí và không yếu đuối. Đỉnh của đỉnh. Ai bảo thụ lúc nào cũng phải yếu hơn công nhỉ. Riêng trong truyện này vấn đề gì gì trên giường yếu hơn chứ sức mạnh thì vượt anh công nhé. Nhưng đọc không phải kiểu áp bách công đâu mà kiểu công tình nguyện hỗ trợ cho thụ nên các cậu đừng lo. Đáng yêu lắm. Hèm, bắt đầu review từ đầu nhé. Giản Hoa một hôm đi xem phim về phát hiện cả thế giới bỗng ngừng lại, mọi người đều biến mất. Đồng hồ không quay, trời không sáng, thậm chí ăn uống cũng không vào được bụng. Dĩ nhiên là bạn cũng hoang mang vkl ra nhưng bạn vẫn rất lí trí, bạn yên tĩnh chờ trong nhà đến khi thế giới trở lại bình thường. Lúc đấy bạn phát hiện ra bạn có năng lực điều khiển bằng ý nghĩ. Bạn hoang mang part 2. Nhưng hoang mang gì thì gì chứ bạn vẫn không hiểu chuyện gì đang xảy ra, và bạn sắp chết đói, thế nên bạn vẫn phải đi xin việc như bình thường. Bạn xin làm việc cho một ảnh đế khá nổi trong giới, nhưng mà nói bạn đi xin việc không bằng nói ảnh đế cầu xin bạn đến làm. Chuyện là hồi trước bạn và ảnh đế đã hợp tác với nhau rồi, bạn làm diễn viên đóng thế cho người ta, vô tình để lại ấn tượng rất sâu nên người ta nhớ thương bạn mãi. Bạn cũng thích ảnh đế này, ngặt nỗi là thích nhân vật mà ảnh đế này diễn, đến nỗi dán poster trong phòng ngủ thì hiểu rồi đấy. Ảnh đế thời gian đầu khá khó khăn trong việc chấp nhận đối tượng thầm mến thích cái poster hơn cả mình. Cố lên ảnh đế !!! Hai bạn bắt đầu dính lấy nhau đi làm ấy mà, chứ lúc này chưa có yêu đương gì hết. Những sự việc kì quái xảy ra liên tiếp, và hai bạn cũng dần dần khám phá ra sự thật. Người của Chính phủ đến nói cho hai bạn biết sự thật về thế giới này. Hai bạn lúc đầu còn nghĩ người ta bị điên, nhưng rồi một đống bằng chứng nện xuống khiến hai bạn tí thì nát vụn. Nếu nói Giản Hoa là boss lớn sau màn của quyển sách này, thì ảnh đế chính là boss nhỏ, tay sai của boss lớn. Số phận đã định hai bạn phải dính lấy nhau rồi nhé. Và hai bạn còn được biết rằng cuối sách kiểu gì hai bạn cũng chết…. Tóm tắt qua qua vậy thôi chứ giải thích về cái truyện này khó thí mồ, dài dòng lắm. Bây giờ sẽ là phần tình cảm của hai bạn. Ảnh đế ban đầu ra sức theo đuổi thụ, còn nhận luôn là thích ẻm rồi. Thế nhưng bị em tàn nhẫn đập bỏ, bảo là đấy là do hai người trải qua nguy hiểm, bị kích thích khiến nhịp tim đập nhanh nên tạo cảm giác là thích chứ thật ra không có thích tí nào hết. Ảnh đế nhịn, từ đấy ra sức quyến rũ em trong âm thầm chứ không dám lao xồng xộc đến nữa sợ người ta chạy mất. Em thụ sau một hồi chống cự nửa vời thì cũng đành đổ rụp trước ảnh đế. Đây là mô tả về cái hiệu ứng bạn Giản lôi ra để trốn tránh condi tình yêu. Trong sách nguyên tác thì Giản Hoa là boss cuối, luôn luôn cô độc, không quan tâm đến chuyện gì, thứ quan tâm duy nhất là cấp dưới, vầng anh công đấy ạ. Nhưng mà cũng không phải quan tâm kiểu người yêu đâu, chỉ là sếp với nhân viên thân hơn bình thường tí thôi. Đã thế vì cô độc lâu ngày tâm lí cũng bắt đầu không ổn, có dấu hiệu trầm cảm. Nhưng đừng lo, lần này có ảnh đế ở đây rồi, để ảnh đế an ủi em nào. Có thể nói tình cảm của hai bạn làm thay đổi kha khá nguyên tác đó. Và thay vì hủy diệt thế giới như bản gốc hai bạn cũng không hiểu vì sao mình phải huỷ diệt thế giới , hai bạn còn phải theo quốc gia đi cứu vớt thế giới. Nhọc 😤 Mình thích tình cảm giữa hai bạn quá, kiểu nhẹ nhàng mà cực kì bền chắc. Ở bên ngoài không ai biết hai bạn yêu nhau luôn, thế nên khi một số người biết được sự thật thì chết lâm sàng vài giây. Đọc truyện còn càng thú vị hơn khi các bạn xử đám người xuyên sách mà tưởng mình hơn người kia. Đọc thấy sướng gì đâu. Trong truyện thấp thoáng có couple phụ của nhân vật chính nguyên tác. Bạn này thì mới có mười mấy tuổi, cuộc sống bị vùi dập hơn hai bạn nhà mình nhiều, đọc cũng thấy tội. Hi vọng sau này bạn thành đôi với ” Ngài Morenza” của bạn. Vote bạn nằm dưới. Nhìn cái tên tự nhiên thèm lẩu thái bò mĩ phủ phô mai mozzarella là sao ta 🤤🤤🤤 Tóm lại là một bộ truyện rất hay, có nhưng đoạn miêu tả về dị năng của hai người siêu siêu đáng yêu. Ví dụ dị năng của Giản Hoa hiện hình là đám nấm béo tròn trắng mập lúc nào cũng đói, còn coi ảnh đế là lương thực dự trữ mà bảo vệ nữa. Cute chếttttt. Thế rồi nguyên hình dị năng của anh công là con sói lửa tuy yếu hơn con sói đen của thụ nhưng lúc nào cũng nhăm nhe đè con người ta ra. Có chi tiết dở khóc dở cười là dị năng của em thụ có thuộc tính cắn nuốt, ý là sẽ hút sức mạnh của người hoặc vật khác. Thế nên lúc hai người hdjdhsidbxks nhau xong anh công sẽ bị hút kha khá năng lượng, thậm chí con cháu anh công bắn vào người thụ cũng bị hút sạch sẽ. Khổ thân anh đến cuối truyện lúc thế giới trở lại bình thường mới dám đè thụ ra xơi sạch sẽ, trước toàn phải rón rén không thì tinh tẫn nhân vong is real. Couple Lý Phỉ x Giản Hoa. Có trích dẫn được đoạn đối thoại của hai đứa cute vl. Đọc mỗi 2 câu cũng thấy tính cách hai đứa một đứa sến sẩm một đứa thì cộc lốc vậy đó, nhưng mà yêu nhau lắm đấy. “- Ở đấy chờ anh trở về. – Ừ, vẫn luôn chờ anh. Không chờ được thì sẽ đi tìm anh, dù cách nhau bao xa.” Tội này, tôi không nhận ~ Thiên Đường Phóng Trục Giả ~ Tên khác Nồi này, tôi không vác Giá oa ngã bất bối Thể loại Đam mỹ, phản xuyên thư, dị năng, giới giải trí, chậm nhiệt, 1 v 1, HE. thuộc tính công thụ mời mọi người tự đọc tự cảm nhận Số chương 175 Nhà edit Cherry Blossom Bản gốc link Văn án Diễn viên đóng thế – Giản Hoa, ngày nọ phát hiện người quen lẫn không quen đều thông qua mọi cách tìm kiếm cậu, ngay đến cơ quan quốc gia cũng đến tận cửa… Tổ trưởng tiểu đội dị năng Đồng chí Giản Hoa, tôi đại diện cho quốc gia nói cho cậu một bí mật thế giới vừa được phát hiện. Nhân vật chính Cái gì? Tổ trưởng của tiểu đội dị năng Thế giới của chúng ta thật ra là một quyển sách. Nhân vật chính WTF? Tổ trưởng của tiểu đội dị năng Còn cậu sẽ trở thành Boss cuối của bộ tiểu thuyết bảy tập này. Nhân vật chính… Tâm trạng của nhân vật chính như tên truyện. Kẻ xuyên sách Giáp Chúng ta là trúc mã trúc mã, tôi phải là ánh trăng sáng trong lòng cậu chứ? Kẻ xuyên sách Ất Tôi có ân với cậu, cậu phải chân thành với tôi chứ? Nhân vật chính… Kẻ xuyên sách Bính Tôi hiểu lòng người lại ân cần săn sóc, chúng ta phải thành bạn gay tốt lăn lộn cùng một chỗ chứ? Nhân vật chính… Tâm trạng của nhân vật chính như tên truyện. Lời nói đầu Đây là một truyện tôi đã đọc từ hai năm trước, tức năm 2016, nhưng lâu lâu vẫn hiện về trong tâm trí tôi. Trước kia tôi có đọc vài bộ cùng tác giả, nhưng luôn không thể đọc hết. Truyện này là truyện đầu tiên của tác giả tôi đọc hết, cũng như yêu thích. Đứng thứ 17 trong danh sách đề cử năm 2016, yên tâm nhảy hố Đánh giá tổng quan Nhân vật chính và người yêu đều là người có tình cách mạnh mẽ thông minh. Tình tiết truyện ổn định, tiết tấu nhanh. Tuy văn phong nghiêm túc nhưng có chen vào tình tiết hài hước giữa hai nhân vật chính trong cuộc sống lẫn tình cảm, khiến truyện không nhàm chán mà rất cuốn hút. Ngòi bút chắc tay, hài thêm cũng không bị lố Có thể là do công edit tài tình của nhà Cherry Blossom Tình cảm phát triển từ từ, hợp lý. Truyện có bàn tay vàng dị năng cấp S, buff công là ảnh đế, nhưng không khiến văn mất đi chiều sâu trong nhân vật. Công biết cách lợi dụng dị năng của mình triệt để nên không khiến văn phi lý. Là một người có mưu, có trí, có dũng. Còn nvc, ảnh vốn không thích dị năng này nên mặc kệ nó luôn, nên dù bàn tay vàng rất bự nhưng làm truyện bớt cái hay. Có một chút thịt, dù miêu tả hơi ẩn ý. Nhân vật phụ có nét riêng từ ông Trình, Cảnh Điền, đến mấy anh bạn xuyên sách được tác giả cho tên… mỗi người mỗi số phận và cách suy nghĩ. Đặc biệt là mấy anh bạn xuyên sách có tên, tuy đều tư lợi, ích kỷ nhưng đều được miêu tả đi trên con đường khác nhau; không phải kiểu não tàn lớp lớp Điểm trừ của truyện là cái kết tuy không đến mức đầu voi đuôi chuột, nhưng kết khá nhanh. Tốn thời gian cho việc miêu tả nam9 trong sách. Tóm tắt Giản Hoa, nvc, là một diễn viên đóng thế có ngoại hình đẹp đẽ, thanh nhã. Giản Hoa yêu một người, một người trong phim. Lý Phỉ, là ảnh đế, anh thích Giản Hoa sau lần Giản Hoa làm diễn viên đóng thế cho anh, nên thuyết phục người quản lý ký hợp đồng với Giản Hoa làm dv đóng thế cho anh lâu dài. Trớ trêu thay, người Giản Hoa thích là nvc trong phim quạ đen do anh đóng. Thế nên Giản Hoa không thích anh, cũng không muốn thích anh. Nếu Lý Phỉ đủ kiên trì dây dưa Giản Hoa, có thể sau vài năm, hai người sẽ bắt đầu quan hệ yêu đương hoặc không Thế nhưng thảm hoa chưa từng có xảy ra, đó không phải đại dịch zombie mà là vết nứt của không gian và thời gian. Vết nứt đó liên kết thế giới của họ với một thế giới ảo, thế giới ảo lấy hình dạng của thế giới thật chỉ có điều, nơi đây không có động vật hay con người. Mỗi khi vết nứt bất ổn, nó sẽ kéo theo một vài người vào trong không gian đó. Thời gian diễn ra ở trong không gian so với hiện tại là bằng không, nhưng nếu phá hoại nhà cửa, đồ vật trong không gian, vật đó trong không gian thật cũng sẽ bị phá hủy khi vết nứt đóng lại. Những người từng tới không gian khi thoát ra sẽ xuất hiện dị năng, thế nên họ dần dà đánh chiếm thế giới ảo, cướp giết vật phẩm trong thế giới ảo đó, bên cạnh đó tg ảo cũng xuất hiện các quái vật đi săn người có dị năng. Vì thế các công trình trong thế giới ảo bị tàn phá, kéo theo thế giới thật cũng bị ảnh hưởng. Có rất nhiều người đi đường bị chết trong cuộc chiến vô nghĩa này. Giản Hoa là một trong những người đầu tiên bị kéo vào không gian ảo, cũng là một trong những người đầu tiên có được dị năng. Vì thế anh trở thành Boss cuối bí ẩn của thế giới này. Còn Lý Phỉ là Boss trước Boss cuối. Đúng vậy, thế giới của anh là một cuốn sách. Còn câu truyện mà chúng ta đang nói là về anh ở một thế giới khác, nơi có người xuyên sách đến muốn nhân thảm họa này bá chủ thế giới. Bọn họ tìm cách giết chết Lý Phỉ hoặc ngăn anh có được dị năng, vài kẻ khác thì muốn ôm đùi Giản Hoa. Nhưng tất thảy không thể ngăn được dòng chảy của số phận. Thứ duy nhất bọn họ có thể thay đổi là khiến Lý Phỉ và Giản Hoa có thêm cơ hội gần gũi, yêu thích nhau. *Spoiler* Trích dẫn truyện Nguồn từ nhà edit Cherry Blossom Nhân vật chính Giản Hoa, Boss cuối, là một con người khá kỳ lạ. Tổng quát con người Giản Hoa, theo Lý Phỉ hình dung là một người “bề ngoài lạnh lùng, tính cách cũng lạnh lùng khó tiếp cận.” Trương Diệu Kim cũng từng nhận xét sau lần gặp mặt đầu tiên “Người khác nói, cậu ta nghe nhưng nghe xong rồi thôi. Quyết giữ ý mình, có lòng cảnh giác cao, còn có thể rất đa nghi…” Mà trong truyện cũng chứng thực sự đa nghi của Giản Hoa trong suy nghĩ của cậu “Dị năng là cái gì cậu còn chưa rõ, thời điểm mấu chốt dựa vào nó để cứu mạng có đáng tin không?” “Chẳng lẽ hắn không đến? Không thể nào. Giản Hoa cẩn thận như vậy, không tận mắt xác nhận mình an toàn, anh ta cả ngủ cũng không được.” Mà sự thật là Giản Hoa có đến, đang cẩn thận núp ở một bên. Tính cách của Giản Hoa như vậy một phần vì hoàn cảnh cuộc sống “Thời thơ ấu gia sống sung sướng, muốn gì được nấy. Sau khi phá sản, thân thích đều mất, bạn bè thấy là trốn, nhà bị đem đi gán nợ. Giống như một con chó nhà có tang. Mà kẻ duy nhất không rời khỏi cậu, Lục Triệu, lại luôn mang vẻ đang đầu tư kiếm lợi từ cậu.” Giản Hoa phải nghỉ học ở cấp 3, phải lăn lộn xã hội để kiếm sống. Cậu làm đủ thứ nghề, còn có một chút võ phòng thân. Sau này vì thích diễn nên anh đi làm diễn viên đóng thế nhưng không vì tính cách cứng rắn nên đắc tội người khác, không kiếm được vai diễn. Tất nhiên tính cách chủ yếu vẫn là do trời cho. Đây có lẽ cũng là lý do cậu trở thành nhân vật Boss cuối trong sách được xuyên đến. Ban đầu tôi nghĩ con người này chỉ ngoài lạnh trong nóng. Vì dù anh ấy lạnh lùng nhưng lại là người thẳng thắn, không giả tạo, không giỏi dấu suy nghĩ, lại chính nghĩa, cưng trực cứng rắn. “Ánh mắt, cơ mặt, độ cong của lông mày, đều không tự giác bộc lộ suy nghĩ trong lòng Giản Hoa.” Anh không muốn phải khom lưng cuối đầu, sống lươn lẹo để kiếm tiền. Khi phát hiện ra dị năng của mình, anh đã nói không muốn thứ này, vì sợ nó sẽ giết người khi mình không hề hay biết. Nhưng càng đọc tôi mới phát hiện ra, anh ấy không lạnh, anh ấy là người nhạt, nhạt với thế giới này. Vòng quan hệ nhỏ, trên kênh xã hội không có mấy người bạn. Bình thường qua gọi điện qua lại chỉ có một người bạn từ nhỏ. “Trong ngôi nhà của một người đàn ông độc thân lại rất gọn gàng, sạch sẽ, cũng không có đồ vật liên quan đến sở thích cá nhân. Thoạt nhìn thì có vẻ thoải mái nhưng lại rất lạnh lẽo.” – Từ đó có thể nhận ra Giản Hoa là một người rất khó lấy lòng. Muốn làm cậu ấy nhớ kỹ ai đó là cực kỳ khó. Mà muốn dùng cái gì đó để uy hiếp Giản Hoa cũng khó khăn không kém. “Nói một cách nghiêm trọng thì, đối với Giản Hoa, thế giới này không có sức hấp dẫn. Cậu sống, chỉ như một thói quen.” “Nếu Johnson Brown chết, thế giới của chúng ta còn tồn tại không?” Giản Hoa bình tĩnh đáp “Nếu cậu ta chết, cả thế giới này đều sụp đổ, biến mất. Tôi đây cũng không quan tâm.” – Tố chất tâm lý của Boss cuối. “Cậu khác với Lý Phỉ. Trên đời này cậu không có người níu giữ, không có giấc mơ thành tựu, cậu thậm chí không có lòng trung thành đối với thế giới này. “Dựa vào tính cách của cậu, cho dù có người chọc đến cậu, thì cậu quay người cái là đã quên luôn người ta rồi. Cậu trầm tĩnh. Trên bản chất thì khinh thường người khác, ngay cả căm hận cũng lười.” Bên cạnh đó, Giản Hoa còn là một người thông minh, kiên định, không sợ hãi lại khó bị lừa gạt bằng âm mưu. “Đường nấm mở ra cho Giản Hoa không phải đường thẳng, con đường nhỏ quanh co khúc khuỷu. Trong lớp bùn đất mà nấm cắm rễ, còn có thể nhìn thấy xác chết khô quắt của đám bóng lông và khỉ tay dài. Giản Hoa bắt mình phải nhìn kỹ mấy thứ này, con người bao giờ cũng phải học đối diện với hiện thực.” Người như vậy, vừa rất vô hại, vừa đáng sợ. Vô hại ở chỗ “Anh không nhìn ra Giản Hoa có tiềm năng gì để trở thành Boss trong tiểu thuyết anh hùng của Mĩ. Không phải do dị năng không ổn, mà là người có tính cách bình tĩnh, cẩn thận đa nghi, không thèm làm việc thừa thãi như Giản Hoa, sao lại liều chết cùng người dị năng song hệ sấm sét, lốc xoáy gì đó, đấu trí đấu dũng? Dù Giản Hoa có ăn no dửng mỡ cũng không làm.” Giản Hoa là người không có dã tâm, chỉ muốn sống theo ý thích, cậu không yêu cầu điều gì dư thừa. Dù xã hội có khắc nghiệt, công tác trong giới vất vả khó khăn, chỉ cần không dẫm lên điểm mấu chốt của cậu, Giản Hoa có thể không thèm quan tâm. Không phải là người tốt, cũng không phải là tính cách yếu đuối. Chẳng qua người khác rõ ràng phải tranh nhau tới đầu rơi máu chảy, trở mặt thành thù, không từ thủ đoạn để đạt được thứ gì đấy, còn Giản Hoa lại không hề hứng thú. Cậu và toàn bộ xã hội như có vài phần khác biệt. Tự do ngoài vòng danh lợi, nhưng lại không tỏ vẻ thanh cao kiêu ngạo. Giản Hoa như vậy, lại là Boss độc ác nhất trong một bộ tiểu thuyết. So với Giản Hoa, Lý Phỉ mới như là Boss lạnh lùng, độc ác chân chính. Là một diễn viên anh luôn đeo lạnh mình một cái mặt nạ của người ngay thẳng, tốt bụng, nhưng “Anh ta là người có thể vừa mỉm cười vừa dịu dàng nói lời đưa bạn đến địa ngục.” Ngay cả người thân quen của hắn cũng từng nhận xét “Tôi biết Lý Phỉ. Cái chuyện phóng hỏa giết người phải trả giá quá đắt, chuyện lỗ vốn như vậy cậu ấy không làm đâu.” Lại còn thông minh, đầy tính toán; “Anh có thể làm được đến mức độ nào.” “Là có thể nâng được vật nặng bao nhiêu, hay là xa bao nhiêu? Tôi thì quan tâm xem nó có thể tinh diệu đến mức nào. Dựa vào cấu tạo bên trong của khóa, dùng dị năng tác động.” Năm giây sau, Giản Hoa nghe thấy một tiếng “cạch”, khóa văn ra. Người bình thường ai lại đi nghiên cứu cách mở khóa? Ngạo mạn “Không ồn ào, không có người mặt đầy toan tính, không có việc cần làm… Nếu ngay cả quái vật và rắc rối cũng không có thì Thế giới Bị Từ Bỏ thật hoàn hảo.” Lý Phỉ đứng trước cửa sổ trên cầu thang, nhìn thành phố tĩnh lặng. Trong đôi mắt dịu dàng thoáng buồn của anh che giấu một loại cảm xúc điên cuồng mờ nhạt, như muốn ôm trọn cả thành phố này. Lạnh lùng “Tiêu hao nhiều dị năng không?” “Trên lông chúng có phân bố nhiều dầu mỡ, dễ cháy.” Vẻ mặt Lý Phỉ thoải mái, không nhìn cảnh tượng quỷ dị xác chết cháy khét trộn lận máu tươi trước mặt. Luôn nắm giữ mọi thứ trong tay “Coi dị năng là một rắc rối đến bất ngờ, cuối cùng nó sẽ bị chúng ta chi phối.” “Tất cả đều nắm trong lòng bàn tay, mới là phong cách của Lý Phỉ.” Quyết đoán “Nếu dựa trên con đường trưởng thành của nhân vật chính, thì tôi chính là ác mộng cuối cùng của cậu ta, còn anh chỉ là một tảng đá trên đường…” Lý Phỉ nhướn mày “Tôi đây đành phải biểu hiện hết mình, cố sức không kéo chân sau của ngài Boss đây rồi?” Giản Hoa không muốn tiếp tục đùa cợt, cậu nghĩ “Duy trì chỉ số thông minh và năng lực của anh là được. Không cần làm chuyện giống như Ma vương trong bộ tiểu thuyết Anh kia, bất chấp muốn quyết đấu một chọi một với nhân vật chính.” “Còn phải giết ngay tức khắc, không cần nhiều lời vô nghĩa.” Lý Phỉ bổ sung. Nhân vật phản diện trong kịch bản đều chết do lắm mồm. Hai con người nhìn không có điểm chung gì nhưng khi thấy họ ở bên nhau, trò chuyện, hành động cùng nhau. Tôi chỉ có một cảm giác là hợp, hợp quá, giống hệt như trời đất tạo thành. Tình cảm của câu chuyện này là chậm nhiệt, nên nó diễn ra rất hợp lý và thú vị. Khúc ban đầu, mối tình này đúng là hài hết chỗ nói Anh Hoa thích Ô tướng quân, một nhân vật anh Phỉ đóng. Ông tướng quân là ai, là một vị tướng lĩnh tài năng đang đóng quân ở một thành gần biên cương. Lúc dịch bệnh xảy ra trong thành, quận vương cùng lúc đó tạo phản chiếm thành, giam giữ người trong thành. Vì để giấu việc nổi loạn mà không cho người chữa dịch bệnh. Ô tướng quân liều mình dẫn bách tính rời đi thành, tìm đường sống, cuối cùng bị triều đình lẫn quân phản loạn giết chết. Chết đi rồi vẫn cả đời ô danh. Ông tướng quân tốt đẹp như thế, chính nghĩa như thế; có lẽ đấy là lý do anh Hoa thích Ô tướng quân. Một con người đa nghi lạnh lùng thích một nhân vật chính nghĩa hào hiệp, thật lạ kỳ biết bao. Họ rời khỏi rạp phim là sẽ rời khỏi câu chuyện này. Còn Giản Hoa, từ khi bước vào đoàn phim “Con quạ”, nhìn thấy Lý Phỉ đứng trước máy quay nhập diễn, cậu đã không rời khỏi được. Nhưng Lý Phỉ cũng không phải là Ô tướng quân. Mỗi khi đạo diễn hô cut, Lý Phỉ thoát khỏi vai diễn cùng người ngoài trò chuyện vui vẻ. Giản Hoa sẽ thấy trong lòng trống rỗng, như mất đi thứ gì quan trọng. Anh biết người mình thích chỉ là một hình ảnh mơ hồ anh tưởng tượng trên phim. Anh biết nếu như anh được đọc trọn vẹn kịch bản của bộ phim Ô tướng quân, có lẽ anh sẽ không mê đắm người ta đến thế. Nhưng cuộc đời không có chữ nếu. “Ảnh đế là người không tệ nhưng cậu lại thích nhân vật mà ảnh đế diễn kìa. Không, chỉ là nhân vật mà cậu từng có cơ hội cùng diễn với Lý Phỉ thôi.” Cũng vì thế anh không thích Lý Phỉ, không muốn lại gần Lý Phỉ, chưa kể con người này sau khi gặp anh một lần liền nhận ra tình cảm của anh. Thế nhưng, giờ anh vẫn chưa tìm được việc, không có cách khác ngoài kí hợp đồng làm diễn viên đóng thế với Lý Phỉ. Mà một phần tiềm thức của anh cũng mong muốn được gần với người kia để được nhìn thấy ô tướng quân. Mỗi khi ở gần Lý Phỉ, anh đều không ngăn được ham muốn nhìn ngắm người đó, thông qua đối phương để nhìn ra ô tướng quân; rồi dần dần càng bị cách diễn xuất của người đó cuốn hút, quen thuộc với khuôn mặt giả tạo của người đó. “Cậu thích xem Lý Phỉ lừa người khác. Diễn hay sẽ khiến người ta nghiện, lời này đúng là có lý.” Nhưng đồng thời anh cũng biết “Lý Phỉ là người đàn ông dịu dàng lịch thiệp, mị lực của nụ cười có thể quyến rũ người ta đến choáng váng. khác một trời một vực với Ô tướng quân” Và cũng không phát triển thêm chút tình cảm ngoài lề nào với Lý Phỉ lén lút thắp nến cho anh Phỉ vì con đường theo đuổi dài dằng dặc này Anh vẫn chỉ coi Lý Phỉ là “bát cơm”. Lý Phỉ cũng nhận thức được điểm này “Kỹ thuật diễn xuất hơn người là điểm trừ, có mồm mép là điểm trừ. Sức quyến rũ khí chất mặt mũi xuất sắc tính từ dưới lên, thân phận là ngôi sao như mặt trời ban trưa cũng gây cản trở!” Nhưng Lý Phỉ là ai cơ chứ, là một người vô cùng xuất sắc. Giản Hoa cũng dần dần bị anh thu hút. Còn về Lý Phỉ, tình cảm của anh với Giản Hoa không phải là nhất kiến chung tình, mà là bị Giản Hoa thu hút dần dần. “Cậu xem hiểu được tôi diễn thế nào, còn nắm bắt được thần vận.” Đây không phải hoàn thành công việc, mà là sáng tạo nghệ thuật. “Cậu khác những người khác. Cậu là người đáng để tôi chú ý.” Sau khi có được dị năng, Giản Hoa càng thu hút anh hơn. Anh nhìn được cả hình dáng cốt cách trong thân thể mỗi người, không có sức mạnh, cũng không có trọng lượng. Chỉ có người trước mắt này là tồn tại, là chân thực. Mỗi đường vân đều tràn ngập sức sống, đường nét khuôn mặt khắc sâu lộ ra sức mạnh Đó là vực thẳm vô tận, một màu đen hun hút, nuốt trọn mọi màu sắc khác mà lại chân thực nhất. Nó yên lặng nhìn chăm chú Lý Phỉ, như quan sát con mồi yêu thích. “Chúng ta giống nhau, đó là lý do ban đầu tôi chọn cậu…” Lý Phỉ kìm nén dục vọng muốn chinh phục trong đầu mình. “Không ngờ rằng, cậu và tôi giống nhau đến vậy.” Tất nhiên anh cũng hiểu được, có thể anh bị sức mạnh của Giản Hoa thu hút nhiều hơn là thích cậu. Anh suy nghĩ cẩn thận về tình cảm của mình rồi mới quyết định Cứ thầm mến trước đã. Thế là tiểu Boss Lý Phỉ của chúng ta bước lên con đường truy chồng dài dằng dặc. Boss từ đó dụ người kí hợp đồng làm diễn viên đóng thế, rồi làm trợ lý sinh hoạt, để cột người bên cạnh 24/7. Cố gắng thế hiện quan tâm, nhưng không quá đáng, từng chút từng chút một xâm nhập vào cuộc sống của người đó, từng chút từng chút dụ dỗ ví dụ như đôi lúc mặt quần áo hở hang, lâu lâu lại nói chuyện bên tai, nắm tay, ôm vai… Qua chín chục chương, Boss nhỏ cuối cùng cũng dụ được Boss lớn lên giường, thế nhưng, chuyện đời đâu đơn giản. Hôn môi sẽ phá hủy đồ vật, làm tình sẽ tổn hại dị năng của chính mình. Đủ rồi đó! Sau một lần “giao lưu khai phá” đầu tiên, Boss lớn phát hiện mình hút dị năng của đối phương khi đối phương xuất ở trong mình =] thế nên Boss lớn lạnh lùng ra lệnh. “Trước khi dị năng của anh khôi phục, chúng ta phải giữ khoảng cách. Trước khi tắm treo giấy nhắc trên cửa. Không được mắc thiếu vải, hoặc không mặc quần trước mặt tôi. Có thể không nhìn tôi, thì đừng nhìn tôi chằm chằm. Khi nói chuyện đừng dựa vào tôi quá gần, đặc biệt không được dán bên tai tôi nhỏ giọng nói chuyện.” *Thắp một ngọn nến cho Boss nhỏ* Một điều nữa khiến tôi rất thích trong truyện này là 2 nv dù trước khi yêu hay sau khi yêu, tính cách đều không bị OOC, không đột nhiên trở nên gái tính, ngốc nghếch vì tình yêu. Đầu năm nay, tìm truyện mà tính cách không bị trật đường ray rất khó. Tuy hai người họ có “bán manh” trước mặt người mình thích, nhưng vẫn giữ được vẻ nam tính của mình. Bên cạnh đó việc công thụ rất hợp lý, không phải vì anh thụ “dáng người nhỏ nhắn xinh xinh, đường con quyến rũ, thấp hơn nửa cái đầu” như bao truyện khác mà đơn giản là. Suy nghĩ của cậu rất thực tế, ai biết nhiều ai làm tốt thì để người đấy tới. Khó lắm mới tìm được một truyện hợp miệng như vậy. Lời cuối Vô cùng cảm ơn nhà Cherry Blossom đã edit truyện này, và đã lơ đi mấy cái comt lảm nhảm ba xàm của tui.

tội này tôi không nhận