vậy thì đừng rời khỏi tôi nữa

Hai cháu rất quấn quýt mẹ và cũng không rời ba. Tôi làm kế toán, công việc ổn định, còn anh làm cơ khí cho tư nhân khi có việc thì làm, không việc thì nghỉ, nhậu mệt cũng nghỉ, muốn nghỉ lúc nào thì nghỉ vì không có gì ràng buộc và không phải lo nghĩ gì nhiều (nhà cửa Bạn hành xử như thế nào sẽ nhận được kết quả tương tự. Bạn sống dựa đàn ông thì đừng oán thán tại sao đàn ông không tôn trọng bạn. Cho nên phụ nữ à, độc lập, tự cường, mạnh mẽ một chút; khôn ngoan, sắc sảo, hiểu biết một chút; bớt ngây thơ, khù khờ, tin Tôi khẳng định, không một ai ở đất nước này có suy nghĩ rời bỏ hoặc nhân nhượng về chủ quyền, đặc biệt là những nhà lãnh đạo. Nếu để mất Biển Đông thì quân đội Việt Nam, các nhà lãnh đạo sẽ có tội với đất nước, và cũng sẽ không yên với dân được. Vay Tien Nhanh Home Credit. Nghê Ca có chút không dám Tôn xoa xoa tay, vô cùng chính xác mà tính toán bước tiếp theo“Thầy hiện tại sẽ đi liên hệ cửa hàng sao chép, làm cho em một cái biểu ngữ”Nghê Ca “……??”“Chuyện này. Đừng. Thôi đừng ạ….” Cô bị dọa phát hoảng, nhanh chóng khuyên thầy Tôn bình tĩnh “Dù sao hiện tại chỉ là vào vòng chung kết. Em còn chưa có đoạt giải nào….”Thầy giáo Tôn vô cùng nghiêm túc mà lo lắng một trận.“Vậy cũng được” Ông không tình nguyện đáp ứng xuống “Chờ em tham gia vòng chung kết xong trở về mới kéo biểu ngữ cũng không muộn”Chờ Nghê Ca trốn thoát khỏi văn phòng. Việc cô vào vòng chung kết đã lan truyền khắp toàn trường.“Con mẹ nó! Cái này đúng là dọa người mà!”Khi cô trở lại phòng học, lớp trưởng ngồi ở vị trí phía trên cô cảm thán“Bạn học ngồi cùng bàn cậu của chung ta là người duy nhất của tỉnh ta vào vòng chung kết! Là người duy nhất đó!”Mạnh Viện không cảm thấy kinh ngạc“Đâu chỉ thế. Cô ấy còn là học sinh lớp mười nữa”Lớp trưởng“Bởi vậy nên tôi mới nói rằng thật mẹ nó kiêu ngạo mà”Mạnh Viện giả bộ vô cùng bình tĩnh“Chuyện này cũng là bình thường. Ai bảo cố ấy là sao Tử Vi trên trời rơi xuống chứ”Nghê Ca “…..”Thấy cô trở về, lớp trường chủ động nhường vị trí cho cô. Nghê Ca thấp giọng nói cảm ơn. Rồi từ trong cặp sách lấy ra di động mở Weibo tài về Lữ Vân giống như đã nổ suốt nhiều do là ba ngày trước, Bắc Kinh Nhật Báo đã phát ra một tin tức lên“Nhận được một tin báo từ một cư dân mạng không muốn nêu tên, nói rằng cô giáo Lữ, một giáo viên đến từ Bắc Kinh, đã có những hành vi phân biệt đối xử với các học sinh cũng như lợi dụng chức vụ nhận hối lộ. Ở trong công việc có khả năng còn tồn tại những tình huống không làm tròn trách nhiệm. Phóng viên đã âm thầm thăm hỏi một phần phụ huynh của học sinh và xác nhận tình hình cơ bản đều là sự thật. Trước mắt đã liên lạc với Bộ giáo dục. Tình hình tiếp theo vẫn còn đang được điều tra”Phía dưới còn có hình minh họa. Ảnh chụp phụ huynh học sinh cùng Lữ Vân đang nói Nghê Ca mở ra bài đăng, lượng chia sẻ đã gần mười bài đăng có rất nhiều bình luận. Đa số đều là những lời khen ngợi Báo Bắc Kinh cùng những bằng chứng đến từ nhiều ngườiYoonsuL Cái thông tin như thế này quá ít. Cho mọi người thêm thông tin. Tên đầy đủ là Lữ Vân. Bây giờ vẫn còn đang bình thường lên lớp, đồng thời mở một lớp đào tạo huấn luyện ở bên ngoài trường học, ha ha. Thông tin nói về cơ bản đều đúng. Tôi đã tốt nghiệp tiểu học mười năm đến bây giờ còn cảm thấy ác mộng. Loại người này không cần phải nương tay. Cảm ơn.Thần quả cam Trời chọc tôi cũng biết đó là ai…..Cái giáo viên này thật sự là bóng ma tâm lý của tôi. Khi tôi học tiểu học, “may mắn” được cô ta dạy thay nửa năm. Học sinh trong nhà có tình hình không tốt cô ta quả thực không xem vào mắt, mỗi ngày luôn nói “Loại học sinh này như em làm sao có thể có tiền đồ?” “Dù sao cũng không thi vào được trường cấp hai tốt, không bằng hiện tại từ bỏ nỗ lực đi” loại câu nói ma quỷ như vậy mà luôn treo ở ngoài miệng….Nhưng mà khi đó thành tích của tôi luôn nằm trong top 5 của lớp! Nhất định phải nghiêm túc điều tra cô ta!!Liêu này như không có dừng Thêm một thông tin. Tôi đã đến lớp đào tạo thi của cô ấy. Trên thực tế, thói quen của cô ấy vô cùng đơn giản. Đó là, đem tất cả bài văn của mọi người đều đồng hóa thành cùng một loại…umm. Không biết vì sao lại có nhiều người đi nghe cô ấy dạy như vậy. Phong trào kỳ quái sao? Mèo a xước Loại người như thế này thật là là giáo viên rác rưởi. Căn bản không xứng đứng trên bục giảng. Còn làm thanh danh của đồng nghiệp bị vấy bẩn theo…..Không phiền não siêu vui vẻ Kỳ lạ. Đã nhiều năm như vậy, người bị hại cũng nhiều sao không thấy một người nào tố cáo?? Tôi ở trên mạng tìm tòi một chút thì phát hiện giáo viên này còn liên tiếp ba năm được chọn là giáo sư ưu tú?? Thật là thật giả lẫn lộn. A mẹ nó.……Nghê Ca vô cũng ngoài ý hoàn toàn không nghĩ tới mọi chuyện sẽ diễn ra thành như cái dạng hôm rằng lúc trước Dung Tự hù dọa Lữ Vân, nói Weibo là anh tung tin lên. Nhưng mà loại nội dung cùng phong cách như thế này, thoạt nhìn không phải là anh. Cái này hẳn là mẹ Dung Ca cầm di động, do dự, không biết có nên gửi tin nhắn nói cảm ơn cho anh hay do dự thì một giây sau đối phương đã gửi tin nhắn trước cho gửi tới một loạt tin nhắn[Tại sao cuộc thi văn học trẻ lại là cấp độ cao nhất của văn học ở Trung Quốc?][Cuộc thi văn học trẻ, nó thực sự tuyệt vời ở đâu?][Tại sao vòng chung kết cuộc thi văn học trẻ lại rất khó?]……..Nghê Ca sửng sốt một chút, không hiểu [Anh muốn nói cái gì?]Dung Tự [Nhìn không ra à]Nghê Ca […Không quá hiểu]Dung Tự [Em làm sao học được ngữ văn vậy? Đến anh còn biết, em còn không rõ? Thầy Tôn nói qua, thầy ấy đã chọn đề tài và bắt đầu làm những thứ có liên quan khi còn có vẻ hơi xa. Đây được gọi là một lời tiên tri]Nghê Ca [….Cho nên?]Dung Tự [Anh đang khen em. Cung phản xạ của em thế nào lại dài như vậy. Còn không nhìn ra?]Nghê Ca “……”***Như muốn hồi báo vì Dung Tự đã ra sức làm việc như vậy. Nghê Ca dự định mời cô vợ nhỏ khó chịu này đi ăn một bữa cơm. Tiện đường cùng anh nói một chút chuyện tình cảm của cô gái nhỏ mới lớn một cô không nghĩ tới. Trên đường đi tìm Dung Tự. Vậy mà lại gặp phải Lữ Vân mang khẩu trang. Nhưng mà khi ra cổng trường vẫn bị nhận phóng viên ngồi đợi trước cổng trường bao quanh cô ta. Lữ Vân mất đi khí thế cao cao tại thường như ngày xưa, chật vật đến không thể lựa lời mà nói“Các người hiện tại ngăn không cho tôi đi. Về sau tôi nhất định đều sẽ trả thù lại tất cả! Các người chờ đó cho tôi!…Không cần chụp! Tôi nói không được chụp!”Các phóng viên ngoảnh mặt làm ngơ“Cô giáo Lữ, nhìn đến những tin tức tố cáo trên Weibo, cô cảm thấy như thế nào?”“Cảm thấy?” Lữ Vân cười lạnh “Đó đều là tin tức giả. Tôi luôn nghiêm túc dạy học và làm một người tốt, tôi có thể cảm thấy cái gì?”Nghê Ca thân mình hơi ngừng, muốn trốn khỏi cái nơi thu hút này nhưng mà Lữ Vân quay đầu đã trông thấy cô. Ánh mắt cô ta sáng lên“A, đó chính là học sinh của tôi. Cô ấy rất lợi hại. Cô ấy là người duy nhất trong tỉnh chúng ta vào vòng chung kết cuộc thi văn học trẻ. Các người đi phỏng vấn cô ấy đi. Các người phỏng vấn xong liền biết những lời kia ở trên mạng là giả!”Nghê Ca sững sờ. Chưa kịp chạy thì kiếm dài súng ngắn đã đưa ra trước mặt phóng viên hỏi những vấn đề lời lẽ cũ rích. Nghê Ca lặng không tiếng động nghe xong, buông mắt xuống, giọng nói thẳng thắn“Những chuyện trên mạng tất cả đều là thật. Tôi chán ghét cô ấy”Lữ Vân cùng các phóng viên đều sửng sốt.“Có thể nói kỹ thêm không?” Trong đó có một vị phóng viên hỏi “Trước đây…”Cô phóng viên còn chưa dứt lời. Lữ Vân xen vào. Trên mặt cô ta hiện ra một loại biểu cảm gần như thương tâm“Nghê Ca, làm người phải nói về lương tâm. Cô để tay lên ngực tự hỏi. Ngày thường đối đãi với học sinh chỉ là nghiêm khắc một chút. Chưa bao giờ làm chuyện gì quá đáng. Cô dùng hình phạt về thể xác để xử phạt em sao? Đánh qua em sao? Cô nói qua lời nói không tốt với em sao? Vì sao các em đều đối xử với cô như vậy?”Nghê Ca cả người đều run trầm mặc thật lâu, ngẩng đầu, từng chữ từng chữ hỏi“Tôi đây lại làm chuyện gì sai sao? Lại bị cô đối xử như vậy?”“Tôi, thời điểm học tiểu học. Lễ khai giảng vô tình đi nhầm vào hội trường, cô ngay trước mặt các lớp không ngừng cười nói tôi ngu xuẩn. Ở trong trường học tôi chào hỏi cô, cô mỗi một lần đều nhìn thấy được nhưng cho tới bây giờ đều luôn phớt lờ tôi. Sinh hoạt lớp đối với tất cả mọi người nói “Các em không thể giống như Nghê Ca lười như vậy, bằng không sẽ không có tương lai…”Lữ Vân đánh gãy lời cô “Đã nhiều năm như vậy. Tôi không nghĩ tới những chuyện nhỏ như vậy. Em lại nhớ được toàn bộ”Hốc mắt Nghê Ca bỗng nhiên đỏ trầm mặc, chất vấn “Nhớ được những chuyện này, ngược lại là tôi sai sao?”Lữ Vân ngậm miệng không đáp. Phóng viên nhanh chóng truy hỏi“Vậy bạn học này, bạn hi vọng chuyện lần này kết thúc như thế nào?”“Tôi hi vọng mọi người, có thể cùng bộ giáo dục cùng nhau điều tra rõ ràng—“ Giọng nói Nghê Ca đột nhiên vỡ ra “Mấy năm nay, vị giáo viên này, đến cùng đã làm qua những chuyện g씓Nghê Ca” Khuôn mặt Lữ Vân toát ra vẻ thất vọng “Em rõ ràng không nhận đến bất kỳ ảnh hưởng gì. Nhưng lại biểu hiện ra ý muốn trả thù mạnh mẽ như vậy. Em thực sự quá yếu đuối. Tương lai sẽ trôi qua không tốt”“Vậy!” Nghê Ca đột nhiên bùng nổ, móng tay đâm vào trong lòng bàn tay, nước mắt từng viên lớn rơi xuống “Những người kia….Những người kia bởi vì cô nên không còn có…. không còn trở lại trường học! Cô cảm thấy cô không phải là người bạo lực trường học, bạo lực học sinh sao?”Cô lệ rơi đầy mặt. Từng chữ từng chữ mà bật ra ngoài, hét đến nghiến răng nghiến lợi. Tất cả các ống kính quay phim cùng nhau quay tới tiếp theo, đột nhiên bị người phía sau túm ở gáy, mang theo cô ôm vào lồng Ca ngửi được mùi hương chanh sạch hoảng hốt chớp mắt. Nghe được trên đỉnh đầu giọng nói trầm thấp mang theo chút giận dữ“Không cần chụp”Các âm thanh ồn ào trong nháy mắt đều bị ném hết sau Ca bắt đầu khóc cơ hồ có thể đoán được kết cục chuyện này. Cũng biết Lữ Vân không lật ra được bọt biển. Nhưng cô một chút cũng không cảm thấy nhẹ nhõm. Cô vẫn là khổ sở đến đòi Tự tay dừng ở trên cái ót của như vuốt lông, từng cái từng cái mà vuốt ve.“Nghê Ca. Không có việc gì” Anh đem cái cằm đặt trên cái đầu lông xù của cô, như đang an ủi, một lần lại một lần nói“Không có việc gì. Em đừng khóc”***Đây không phải là lần đầu tiên Nghê Ca ở trước mặt Dung Tự bạo mỗi lần khóc xong, cô đều cảm thấy dị thường thẹn trong nhà ăn với vẻ mặt nhu thuận, một cử động nhỏ cũng không dám.“Vừa rồi em sao lại không có ý tứ vậy?” Dung Tự cũng ngạc nhiên, anh thản nhiên vén lên chiếc áo sơ mi bị khóc ướt “Em là vòi nước sao?”“…….”Cô gái cừu buông thõng mắt. Lỗ tai cừu cũng không dám di chuyển. Khóe mắt có một chút đỏ không dễ phát Tự thở dài “Định mời anh ăn ở nhà ăn?”“Anh không phải nói trong khoảng thời gian này anh muốn học thêm, không rảnh ăn bên ngoài….”Dung Tự sờ sờ cằm “Vậy cũng được đi”“Anh muốn ăn một bát mỳ thịt bò lớn, đem tất cả thịt đều thêm một lần” Hơi ngừng lại, anh cường điệu “Chính là khoảng thời gian trước em mua cho chú Nghê loại này”Nghê Ca “…..”Khoảng thời gian trước khi thi xong. Ba Nghê đến họp phụ huynh cho Nghê khi họp xong thì hai người tiện đường ở nhà ăn trường học ăn bát trường trung học Nhất Trung mỳ thịt bò rất nổi tiếng. Có thể thêm các loại thịt khác cùng đồ ăn phụ. Nghê Ca đã mua cho ba Ngê một bát mỳ, đem tất cả các loại đều thêm bò sốt nấm, trứng ốp la, trứng rán đậu phụ, tám khối mỳ thịt bò, bằng giá như ăn một nồi lẩu Tự thấy cô nửa ngày bất mày “Đi”Nhưng mà Nghê Ca vẫn không nhúc cảm thấy nghi ngờ, đang muốn hỏi như thế nào. Nghê Ca đột nhiên ngẩng đầu, một bộ dáng nghiêm túc hỏi“Dung Tự, anh có thể đừng nghĩ mãi làm ba em được không?”Đến bây giờ Dung Tự cuối cùng xác nhận một cùng anh đã biết, mấy ngày nay, cuối cùng là khó chịu chỗ nào. Làm anh cảm thấy mơ hồ không dễ chịu.“Nghê Ca” Bỏ di động xuống, Dung Tự ngả người ra sau, hơi ngừng, ý tứ hàm xúc không rõ nâng mắt lên “—Sao lại không gọi là anh trai?”- -oOo- Giới thiệu Năm mười sáu tuổi Nghê Ca được đón về nhà lớn, đại ma vương thanh mai trúc mã bỗng nhiên trở thành chồng chưa cưới của cô. Thành tích của “chồng chưa cưới” xuất sắc nhất nhưng lại trái tính trái nết, hằng ngày cô đều phải dè dặt trốn anh. Cho đến kỉ niệm ngày thành lập trường, Nghê Ca nhảy xong lập tức chạy vào hậu trường của hội trường trong cái lạnh cắt da, giẫm vào gấu váy nên sẩy chân, ngã vào lồng ngực anh… Ngày hôm sau, tin đồn lan ra khắp trường “Shit, hôm qua lúc lễ kỉ niệm kết thúc tôi quay về hội trường, các cậu đoán xem tôi nhìn thấy gì! Là anh Dữ đó, cậu ấy cởi áo ôm hoa khôi mới của trường chúng ta vào trong ngực!!” Mọi người đều không tin “Không thể nào, Dung Dữ hoàn toàn không thích con gái cơ mà! Trong mắt cậu ta chỉ có mấy cái máy bay mô hình thôi!” Người tận mắt chứng kiến gào lên “Thật đấy! Tôi lấy đầu mình ra đảm bảo! Tôi còn nghe cậu ấy nói, nếu bây giờ em không đứng dậy khỏi người tôi, thì sau này đừng đứng dậy nữa!” *** Từ lâu Dung Dữ đã biết mình có một cô vợ chưa cưới sức khỏe yếu ớt như gà rù được nuôi ở bên ngoài, bởi vậy cuộc hôn nhân này do chính miệng anh yêu cầu. Trong bảy năm cô rời khỏi, anh không lúc nào không nhớ cô, nhưng bảy năm sau… cô lại quên mất anh. Buổi tối hôm kỉ niệm ngày thành lập trường đó, anh ôm chặt cô vào trong lòng, mát xa mắt cá chân cô. Cô gái lạnh run lẩy bẩy, viền mắt đỏ hoe, vừa tội nghiệp vừa đáng thương rầm rì cầu xin, “Có, có thể buông em ra trước được không? Người anh ấm… ấm quá.” Dung Dữ “…” Shit. Anh sớm nên đè cô ở đây mà bắt nạt. Khi Nghê Ca bị Lữ Vân gọi lên trên bục, mọi người đều nhìn chằm chằm vào cô. Đầu óc cô lúc đó đều ong ong.“Sau khi giảng xong ba buổi trước thì tôi liền nhận được bài văn mà các em dự định mang đi tham gia vào vòng bán kết. Rất nhiều bạn học đều theo yêu cầu của tôi mà sửa đổi lại, đồng thời tất cả đều sửa không tệ” Lữ Vân nói “Có rất nhiều bạn làm tốt. Tôi cũng không đơn độc biểu dương ai. Ngược lại có một vị, buổi trước giao cho tôi bài văn dạng gì, đến buổi sau giao lại cũng là bài văn dạng đó. Một chữ cũng đều không đổi”Toàn phòng học tĩnh Vân ngẩng đầu“Đến đây. Để cho tôi nhìn xem. Vị bạn học Nghê Ca này, hiện tại đang ở đâu?”Nghê Ca đứng lên, không nhanh không chậm mà đi lên bục đám người vang lên bình luận khe khẽ“A, cô ấy có phải là chị gái nhỏ trong ngày lễ kỷ niệm thành lập trường đã nhảy điệu múa cổ điển kia không? Phốc, đồ bình thường mặc cũng rất thanh thoát. Mỗi tiết cô ấy đều tới đây sao? Sao trước giờ tôi chưa thấy qua cô ấy?”“Ô ô ô tôi nhớ được người này! Xếp hạng điểm thi giữa kỳ môn ngữ văn cũng chỉ cao hơn tôi một chút! Nhưng mà cô ấy là người đầu tiên vào ban một chứ không phải tôi! Thật là ghen tị!”“Mẹ nó, nói nhỏ chút, nói nhỏ chút. Lữ Vân nhìn tới…Các cậu nói xem, nếu như một lát Lữ Vân mắng chửi người khác, chúng ta có nên đi khuyên hay không đây —Tôi nghe nói giáo viên này siêu cấp hung dữ!”……“Vị bạn học này” Lữ Vân từ trong một xấp bài văn lấy ra bài của cô, hỏi “Em đã lười đến mức độ khiến giáo viên đều không sẵn sàng có lệ mà nhìn nó một chút?”“Em không có” Nghê Ca thản nhiên ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt cô ta“Em đã làm bài tập”“Một chữ cũng không đổi, em cho rằng tôi mù sao?”“Bài tập cô yêu cầu chính là viết văn cơ sở bên trên tiến hành sửa chữa. Cũng không nói phải đổi thành loại gì” Nghê Ca giải thích “Em dự thi chính là viết văn theo thể loại văn xuôi. Cô yêu cầu chính là quá nhiều loại ngữ pháp, ngược lại sẽ lộ ra có vẻ trói buộc”Lữ Văn nhất thời nghẹn trong cổ họng “Em —-“Đám người tĩnh lặng trong ba giây, có một nam sinh nhỏ giọng nỏi“Này….Tôi cảm thấy rất có đạo lý…”Lữ Vân biểu cảm bỗng chốc rất khó coi.“Em học lớp nào?” Cô ta buông xuống tập viết văn, một đầu ngón tay chỉ vào trên đầu Nghê Ca “Em chưa từng tham gia qua cuộc thi văn học trẻ phải không? Là em có kinh nghiệm hay là tôi có kinh nghiệm? Tôi một năm mang ra nhiều hay ít học sinh ở vòng chung kết đều đoạt giải. Em…”“Cô Lữ!” Một nam sinh đứng ở bên dưới cười hì hì hô “Em nếu cùng cô giống nhau, quanh năm suốt tháng đều ở tại các trường khác nhau đều nói về kinh nghiệm dự thi. Em cũng có thể có học trò khắp thiên hạ!”Mọi người đều cười ha Vân không có phản ứng với nam sinh kia, quay lại muốn tới chỉ cô“Em bây giờ có phải rất thoải mái hay không? Ngỗ nghịch cùng giáo viên, cái lòng hư vinh của em có phải hay không rất thỏa mãn?”“Vậy ngài thì sao?” Nghê Ca tránh đi ngón tay của cô ta, giương mắt hỏi lại “Mặc kệ là gặp chuyện sốt ruột gì. Vừa vào trường học liền đem bực bội mà trút lên người học sinh, có phải hay không cũng rất sảng khoái? Có phải hay không cũng cảm thấy, cái lòng hư vinh đáng thương của cô cũng đạt được thỏa mãn?”“Cô—“ Lữ Vân mấy năm trước mang học sinh tất cả đều là những người nhu thuận nghe lời. Không có ai dám như vậy với cô ta. Cô ta tức hổn hển, bàn tay lập tức giơ cao lên –Không đợi bàn tay kia hạ xuống đã bị người nắm cốt kêu “Rắc” một tiếng. Cô ta nhướng mày, cơ hồ bị đau mà kêu ra một tiếng “Ôi…”“Cô giáo” Chàng trai thở hồng hộc mà nắm chặt cổ tay cô ta. Trong mắt mang theo một chút cười nhạo, lực đạo trên tay không có một chút buông lỏng“Một lời không hợp ý liền đánh người. Cái này chắc không phải là cách dạy của giáo viên đi?”“Mắc mớ gì đến cậu?” Không biết nam sinh ở tuổi này có phải đều như vậy hay không mà sức lực lại có thể lớn đến như vậy. Lữ Vân cảm thấy tay mình giống như bị bóp gãy, muốn vung tay thoát ra cũng không được“Này…cậu mau buông tôi ra!”“Tôi buông cô ra. Sau đó cô lại đưa tay đến đánh tôi?” Dung Tự dần dần bình phục hô hấp, cười lạnh “Tôi thiếu ngốc sao?”Lớp học vang lên những tiếng cười đè nén.“Cậu cho là cậu rất thông minh sao?” Cổ tay gần như mất đi cảm giác, Lữ Vân cười lạnh “Cậu cho là hiện tại cậu đánh nhau cùng với tôi. Sau này tôi liền sẽ không tìm cậu tính sổ?”“Vậy chuyện cô bắt nạt cô gái nhà chúng tôi lại tính toán như thế nào đây?” Dung Tự đột nhiên nổi giận, hai cái tay nắm lấy cô ta đem bức đến tấm bảng đen bên cạnh. Dùng giọng nói chỉ có cô ta nghe được, nghiến răng nghiến lợi mà nói ra từng chữ “Lữ Vân, nói thật, tôi từ rất nhiều năm trước đã muốn bóp chết cô”Lữ Vân khó tin mở to vào chiều cao lợi thế, anh cơ hồ khiến hai chân cô tay rời khỏi mặt ta ngay lúc này mới chính thức cảm nhận được sự sợ ta rốt cục bắt đầu kinh hoảng“Cậu không thể…”“Buổi chiều học như thế nào các em, sao lại ầm ĩ như vậy?” Thầy Tôn một tay đẩy ra cửa phòng học. Liền nhìn thấy một khung cảnh hỗn loạn như vậy, bị dọa tới mức ngôn ngữ hỗn loạn“Mẹ ruột của tôi! Dung Tự em đang làm cái gì vậy?”Dung Tự lập tức buông tay Vân ngay lập tức tiếp xúc mặt đất. Chân mềm nhũn ngồi liệt trên phất như sống sót sau tai nạn, từng ngụm từng ngụm mà hô hấp.“Thầy Tôn” Dung Tự giơ hai tay lên biểu thị trong sạch, vẻ mặt cực kỳ vô tội“Vừa rồi cô giáo Lữ Vân muốn đánh học sinh nên em hỗ trợ khuyên một chút”“Tôi tin em có quỷ” Thầy Tôn bước lại gần “Cô giáo Lữ, cô có ổn không?”Lữ Vân đang muốn mở miệng lại bị Dung Tự đánh gãy“Thầy Tôn, thầy xem bạn học nhỏ đại diện môn ngữ văn bị ngược đãi thành cái dạng gì đi”Thầy Tôn quay đầu lại nhìn thấy Nghê Ca thật đúng là đứng ở bên gái nhỏ không nói một lời. Trên giữa trái còn lưu lại rõ ràng vết ấn, ở giữa có chút sưng đỏ. Vừa nhìn là biết bị người ta ấn mạnh Tôn hơi giật mình hỏi“Cô giáo Lữ, đây là cô làm?”“Cô ấy không theo yêu cầu của tôi sửa bài tập. Tôi đương nhiên muốn dạy dỗ cô ấy” Lữ Vân nói như lẽ đương nhiên “Thế nào?”“Cái bài văn này, tất cả mọi người đều có thể trình bày theo sáng kiến chủ quan của mình. Không nhất thiết chỗ nào cũng phải người người đều giống nhau?” Thầy Tôn cảm thấy chuyện này cô ta có điểm không đúng, học sinh đáng yêu như vậy“Dù sao cùng không nên động thủ đánh người đi?”Lữ Vân cười lạnh “Là thầy huấn luyện cuộc thi hay là tôi huấn luyện?”Thầy Tôn kinh ngạc “Ý cô là gì?”“Tôi so với thầy có kinh nghiệm” Lữ Vân ngữ khí thật bình tĩnh“Bằng không vì sao mọi người đều là giáo viên ngữ văn, lại chỉ có mình tôi có thể mang học sinh vào vòng chung kết?”“…..”“Tôi nói không đúng sao, thầy giáo Tôn?”Thầy Tôn cực lực giữ bình tĩnh “Lăn ra ngoài”Lữ Vân sửng sốt “Cái gì…”“Cô nói cái rắm” Thầy Tôn bùng nổ “Học sinh của tôi tất cả đều ngoan ngoãn. Con bé còn là đại diện môn ngữ văn của tôi. Con bé là tuyệt nhất. Con bé sẽ không sai. Muốn sai cũng là do cô sai. Phòng học này cũng là của tôi. Cô cút ra ngoài cho tôi!”Dung Tự ngạc nhiên “…..”Nghê Ca khiếp sợ “…..”“Con mẹ nó….” Mạnh Viện cũng một đám bạn học đứng phía sau ăn dưa trợn mắt há mồm“Thầy…thầy Tôn đây là bị người ta đạp vào cái đuôi sao?”Lữ Vân sửng sốt một hồi lâu, sắc mặt khó coi nói“Gặp lại ở phòng hiệu trưởng”Nói xong cô ta cầm lấy tay phải đã mất đi cảm giác. Cũng không quay đầu mà đi ra lại thầy Tôn một mình đứng tại chỗ thở hồng Ca tiến lên “Thầy Tôn”“Không liên quan đến em” Thầy Tôn vung tay “Đi thôi đi thôi. Tất cả đều tan học đi”***Bị Lữ Vân kéo lại, lúc buổi tọa đàm kết thúc đã rất muộn.“Nhà anh bên kia hẳn là cũng không có cách nào tới đón người.” Dung Tự hỏi “Chúng ta ngồi xe bus?”Nghê Ca không có ý trong xe buýt rất đông người, Dung Tự để cô đi đến trước mắt. Sau đó cánh tay hư hư thực thực mà vòng qua thân đột nhiên trở nên ôn nhu như vậy, Nghê Ca không hiểu sao có chút không được tự nhiên. Cô quay đầu lại, nghiêm túc nói“Vừa rồi quên nói với anh. Chuyện hôm nay, cảm ơn anh trai”Dung Tự hừ một tiếng“Em cũng thật là, sao lại đứng yên ở đó cho cô ta chọc?”“Em không….” Nghê Ca nghĩ phản bác, ngẫm lại thì lại cảm thấy chính mình quả thật ngu ngốc, bỗng chốc ỉu xìu “Em muốn tránh nhưng mà không kịp”“Vậy thì em cũng không…..”Anh còn chưa dứt lời, xe buýt đột nhiên tăng tốc một cái, anh bỗng nhiên bị bật người nhỏ cũng bị làm cho trọng tâm bị lệch, ngắn ngủi phát ra một giọng nói nhỏ “Ôi”Dung Tự tay mắt lanh lẹ, đưa tay ra bảo vệ đầu giây sau, đầu của cô đập lên tay anh cùng đập vào cửa kính trên xe liền “bộp” một tiếng.“Chậc…”Trong lòng bàn tay truyền đến một trận đau đớn. Nhưng mà nhờ tư thế này, anh nhanh chóng đem cô vây vào trong ngựcNghê Ca choáng váng một chút, sau đó lập tức đứng lên“Anh trai?”Mẹ nó….Hô hấp của cô gần trong gang tấc. Dung Tự cảm thấy bản thân quả thực muốn quên đi tất mềm giống như một đám mây bồng bềnh đại có ý chí sắt đá. Tại đây chớp mắt được trải nghiệm cảm giác “Trái tim đều biến mất”Nghê Ca thấy anh một biểu cảm muốn sống muốn chết. Cho rằng anh bị đau đến điên rồi, lại gọi một tiếng“Anh trai, anh có ổn không?”Dung Tự lúc này mới rốt cuộc lấy lại tinh thần.“Anh không sao” Anh liếm liếm môi, rũ mắt đem cô xách đứng lên đến bên cạnh anh “Em đứng cho vững”“Vâng” Nghê Ca học bộ dạng của anh, đưa tay đi nắm lấy tay cầm.“Đừng nắm cái kia”Vẻ mặt anh mất tự nhiên, chỉ chỉ vào tay áo của chính Ca hơi giật mình, sau đó vui vẻ mà đưa tay giữ chặt anh“Anh vừa mới muốn nói cái gì?”“Nói gì à?” Dung Tự ngữ khí lại trở nên uể oải “Vừa mới muốn nói, sao em không gọi điện thoại cho anh, bảo anh giúp em đánh nhau?”Nghê Ca phốc một cái nở nụ cười“Em nếu như gọi anh kêu tới, cô ấy có phải hay không bị anh đánh chết?”Cô cười rộ lên ánh mắt cong cong. Giống như hai vòng mặt trăng Tự cảm thấy rung động“Đầu em không sao chứ?”“Không sao” Cô vừa mới dùng nước đá rửa qua “Nhìn hơi dọa người nhưng kỳ thực không đau”Dung Tự thở dài, suy nghĩ một chút, sờ sờ lông cừu nhỏ“Kỳ thực anh mỗi ngày…”Nghê Ca tò mò “Cái gì?”“Không có gì”Phía chân trời mây đen cuồn cuộn, chen lấn giữa đám mây đen là ánh nắng chiều phóng xuống tạo thành những cột sáng đẹp mắt.—-Anh mỗi ngày đứng canh gác ở cửa phòng học, không phải là vì muốn nói với bọn họ rằng…—Em có người che chở, cũng có người làm chỗ dựa.***Nghê Ca về đến nhà mới nhớ tới. Cô quên hỏi Dung Tự chuyện chiếc áo quá…Tính toán một lúc. Cũng không nóng vội. Hôm khác hỏi lại cũng bữa tối cô ngồi trong phòng làm bài tập. Kỳ thi cuối kỳ rất nhanh tới. Kết hợp các kết quả của các bài kiểm tra hàng tháng và hàng tuần trước đó. Cô cảm thấy chính mình có thể thi được so với lần trước tốt nên Nghê Ca cũng chỉ quanh quẩn làm mấy bài.“Nghê Nghê?” Cô vừa mới viết vài câu, ba Nghê liền ở bên ngoài gõ cửa“Ba có thể vào một chút không?”“Vâng ạ. Cửa không khóa” Nghê Ca hô to nhưng vẫn đứng lên chạy đi mở cửa “Ba”Mở cửa, ba Nghê đứng ở trên hành lang. Từ trên cao nhìn xuống, bóng ông đem cô con gái nhỏ đều bao phủ lấy.“Nghê Nghê” Ba Nghê mặc đồ ở nhà, sống lưng trước sau như một thẳng tắp “Ba ở trong thư phòng nhặt được kết quả thi giữa kỳ của con”Nghê Ca sửng sốt, mắt trợn tròn“Cái đó là con…”Không cẩn thận rơi ở trong thư tiếp theo, ba Nghê mở ra phiếu điểm đã được gấp lại, không cảm xúc hỏi“Là kết quả in sai phải không? Môn toán của con lại không đạt tiêu chuẩn?”Chương sau Nghê Nghê qua nhà bạn Tự ở =- -oOo-

vậy thì đừng rời khỏi tôi nữa