xung hỉ là gì

Truyện Xung Hỉ (Trọng Sinh) - Chương 30 với tiêu đề 'Vương gia thay đổi rồi' Hiện menu doc truyen. Danh sách . Truyện mới cập nhật; Những năm qua Huyền Giáp quân đánh đâu thắng đó không gì cản nổi, một là vì Vương gia mang binh có cách. Hai là Vương gia thương cảm tướng "Đồng hỉ, đồng hỉ" Bì thị cười như không cười nói: "Đến lúc đó mi cũng phải tới a!" Nhìn mụ ta lắc lắc mông hí hửng bước đi, Tô Tuệ Nương âm thầm cười một cái, Lâm thị vén rèm đi vào, hỏi mụ ta đến làm gì, Tô Tuệ Nương bèn kể lại qua loa. Lạc mất cô dâu xung hỉ review. Hỏi lúc: 4 tháng trước. Trả lời: 0. Lượt xem: 195. Nội dung chính. 2. TRỜI SINH MỘT ĐÔI - Đông Thanh Liễu Diệp "Bằng hữu không phải cái gì, là người. Có điều đối với Manh Manh mà nói, cũng có thể là mấy thứ vịt con, hoa hoa cỏ cỏ Vay Tien Nhanh Home Credit. Xung Hỉ là tiểu thuyết thuộc thể loại đam mỹ trọng sinh cung đình hầu tước, của tác giả Tú Sinh. Tiểu thuyết có độ dài 148 chương kể về cuộc nội chiến trong đất Bắc Chiêu và nhiều câu chuyện tình cảm, yêu hận xen kẽ mưu kế làm chất liệu cho sự phát triển tình cảm của nhân vật chính là Lý Phượng Kỳ và Diệp Vân Đình. Ở Bắc Chiêu không ai là không biết đến Vĩnh An Vương Lý Phượng Kỳ, Mười ba tuổi xung quân, mười sáu tuổi chém chết đại tướng Tây Hoàng nhất chiến thành danh. Cũng ở Bắc Chiêu quốc, ai cũng biết Diệp đại công tử phủ Quốc Công không được sủng ái. Suốt ngày ru rú trong nhà, nghe đâu cũng chỉ có túi da, không tài cán gì. Truyện Xung Hỉ Nhưng vị Vĩnh An vương bị người đầu độc ám hại, gân mạch đứt sạch, tính mạng hấp hối. Thánh Thượng vô cùng “lo lắng” lập tức tìm quý nhân xung hỉ. À vị quý nhân này không ai khác là Diệp đại công tử Diệp Vân Đình. Diệp Vân Đình phải gả, tâm như tro tàn, sau khi gả vẫn ru rú trong viện, cũng không để tâm đến quanh co khúc khủy trong này. Một lần vô tình uống phải canh độc chuẩn bị cho Vĩnh An Vương. Trước lúc mất, gặp được Vĩnh An Vương và phó thác người thân duy nhất rồi nhắm mắt xui tay. Nên khi được sống lại, Diệp đại công tử quyết định tranh thủ vì mình một phen. Việc đầu tiên thôi thì cứ chăm sóc tốt cho vị Vương gia này, báo đáp ân tình kiếp trước. Đến khi hắn xưng đế, nể tình nghĩa chung hoạn nạn sẽ cho y mai danh ẩn tích, sống ẩn dật qua ngày. Nên sau khi gả vào Diệp Vân Đình đã chủ động bộc lộ tài năng, phối hợp với Lý Phượng Kỳ bày mưu lấy thuốc giải độc đôi chân. Lợi dụng em trai con của kế mẫu lấy chim ưng truyền tin để thoát vòng vây về Vị Châu. Lợi dụng trí nhớ kiếp trước tiêu diệt tai mắt của Hoàng Đế là Dương Bất Vi và Triệu Viêm. Cứu Lão Vương phi thoát khỏi hiểm cảnh bị nhà mẹ giết hại. Suốt quá trình gắn bó keo sơn, ban đầu chỉ vì muốn sống nên mới kề vai sát cánh mà mưu lược. Đến khi quen thuộc không thể tách rời, che chở lẫn nhau, lo lắng cho nhau, giúp đỡ nhau lúc hoạn nạn không để ai khinh nhờn đối phương. Lý Phượng Kỳ, Diệp Vân Đình từng bước bên nhau, có thể nói ban đầu chỉ là tôn trọng, sau đó là kính phục vi tài năng, thưởng thức đến sinh tình đều thuận lý thành chương. Ở Xung Hỉ, tuyến tình cảm vô cùng thống nhất, những âm mưu tranh đấu và thân phận của hai nhân vật chính đều là sự giải mã, xóa bỏ những hiềm nghi và làm chất liệu để họ gắn bó. Diệp Vân Đình – Vĩnh An Vĩnh An Vương là Vương gia khác họ thực ra là con trai của Thái Tử tiền triều. Lý Phượng Kỳ được nuôi dưới danh nghĩa Vĩnh An Vương là do giao tình trước đó của Thái Tử. Đó cũng giải thích được, Lão Vương Phi Vĩnh An Vương mặc dù yêu thương, nhưng không thân cận. Vì mỗi lần thấy Lý Phượng Kỳ, Lão Vương Phi lại nhớ đến đứa con chết yểu không thể khắc tên bia mộ của mình. Còn Diệp Vân Đình, mang danh trưởng tử phủ Quốc Công. Nhưng chính là con của Hách Liên Hoàng đế đất Nam Việt. Quốc Công Diệp Tri Lễ dối trá cưỡng bức Hạ Lan Diên khi đó còn là tiểu thư Hạ gia để nàng hoài thai và sinh ra. Diệp Tri Lễ nghĩ Diệp Vân Đình là con hắn, nhưng thực tế, lúc đó Hạ cô nương đã mang thai trước đó. Nàng nhẫn nhịn chịu đựng để an toàn sinh con ra, và bảo vệ đứa trẻ trong phủ Quốc Công rồi bỏ đi cứu trượng phu ở Nam Việt. Hạ tiểu thư không phải không thương Diệp Vân Đình, nàng chỉ là bất khả kháng, tội tru di không thể kéo theo đứa nhỏ cùng chịu đựng. Nên khi đã ổn định tình thế, nàng đã cho Thường Dụ An và Việt Trường Câu đến dạy dỗ và làm bạn với Diệp Vân Đình. Kiếp trước, chính là nàng bị hãm hại mất mạng mới không đến đón đứa nhỏ. Đó cũng là tâm sự của Diệp Vân Đình về người mẫu thân này. Y muốn yêu thương mẹ, nhưng chỉ sợ mình là đứa trẻ không được ai thương nên lưu lạc cho đến khi bị trúng độc chết ở kiếp trước vẫn chưa được gặp. Sự hả hê nhất là Xung Hỉ mang lại có thể chính là lúc Diệp Tri Lễ biết được thân phận thực sự của Diệp Vân Đình. Lão ta bày kế hãm hại Hạ cô nương để nàng mang cốt nhục của hắn, chia rẽ tình cảm của người khác. Lão cứ đinh ninh là Diệp Vân Đình là con ruột hắn, cho dù thế nào điều đó cũng không thay đổi được. Nên khi biết được lão đã vô cùng điên cuồng, mọi kế hoạch, mọi sự ganh đua cùng Nam Việt Đế đều tan thành mây khói. Vĩnh An Vương Khi đọc Xung hỉ, phần bi thương nhất có lẽ là cặp nhân vật phụ Lý Tung và Hàn Thiền. Hàn Thiền thầm yêu Tiền Thái Tử phụ thân của Lý Phượng Kỳ, nên khi nghe tin người kính trọng mất. Hắn ta điên cuồng bày mưu đặt kế, nâng đỡ Lý Tung lên làm đế, từ đó lật lại bản án tiền triều, giúp đỡ Lý Phượng Kỳ đăng cơ. Tuy nhiên, kẻ đáng thương luôn có điều đáng trách, Hàn Thiền quá cực đoan, chỉ chăm chăm báo thù mà không để tâm đến những vấn đề khác. Hắn muốn Lý Tung yêu hắn để dễ bề thao túng. Nhưng hắn không ngờ Lý Tung có thể yêu hắn đến thế, hết lần này đến lần khác, tình yêu này quá hèn mọn và đau đơn, hắn phải trả giá bằng cả sinh mạng, chỉ để Hàn Thiền được như ý nguyện. Nên khi đến mật thất, Hàn Thiền thấy được tấm vải màu minh hoàng trên xà nhà biểu tượng cho một kẻ thù đã chết. Hàn Thiền chợt nhận ra rằng, từ lâu Lý Tung đã hiểu tất cả, nhưng vẫn chiều theo, chiều luôn cả mạng mình cho hắn. Tình cảm, đó là thứ hắn đã bỏ qua, thù hận đã che mắt hắn, đến phút cuối cùng, hình bóng Lý Tung cũng đọng lại trong lòng, nhưng đã quá muộn màng. Hàn Thiền cũng tự kết liễu mình trong mật thất. Kết của Xung Hỉ, đó là một cái kết đẹp, hai vị vua của 2 đất nước, thống nhất lãnh thổ cùng nhau trị vì. Quốc thái dân an, lưu danh sử sách. Những trích dẫn hay trong truyện Xung Hỉ Dưới đây là một số trích dẫn hay trong truyện Xung Hỉ Trích dẫn 1 Duyên huynh đệ mỏng “Ngươi ở trong Vương phủ, tốt hơn ở trong phủ Quốc công nhiều.” Diệp Vọng cũng không phải chỉ nói thế rồi thôi, ánh mắt sáng quắc nhìn y nói “Nhưng nam nhân đều có mới nới cũ. Nếu sau nay ngươi ở trong Vương phủ không còn vui vẻ, ta sẽ đón ngươi về.” Nói xong nhớ ra Diệp Vân Đình đại khái cũng không muốn về phủ Quốc công, lại vội vàng bổ sung “Không về phủ Quốc công, ngươi muốn đi đâu thì đi chỗ đó.” Diệp Vân Đình bật cười “Ngươi không cần thay ta bận tâm những thứ này.” “Ta biết ngươi không tin, lúc trước ta… với cả cha mẹ đối với ngươi cũng không tiện.” Diệp Vọng mím môi, cực nghiêm túc nói “Nhưng sau này sẽ không, ta sẽ không để ai bắt nạt ngươi nữa, cha mẹ cũng không được.” Hôm nay Diệp Vọng thấy Diệp Vân Đình một thân hoa phục, mới càng ngày càng ý thức được, trước đây Diệp Vân Đình ở phủ Quốc công trải qua là những ngày gì. Hắn không có cách nào chỉ trích cha mẹ, rồi lại thẹn với Diệp Vân Đình, nghĩ tới nghĩ lui, chỉ có tự mình nổi bật hơn mọi người, tranh chấp tước vị công danh, mới có thể khiến cha mẹ từ bỏ ý nghĩ tranh đoạt tước vị. Cũng chỉ khi hắn có thể trở nên mạnh mẽ, sau này Diệp Vân Đình ở phủ Vĩnh An vương có bị ủy khuất, hắn mới có thể làm chỗ dựa cho y. Thiếu niên còn chưa lớn lên, ý nghĩ luôn là nhiệt liệt mà thuần túy. Trong lòng hắn đầy mong đợi mà nghĩ, chờ hắn trở nên mạnh mẽ, liền có thể ở giữa hai phe người thân, tìm được một điểm cân bằng. Diệp Vân Đình nhìn thấu ý nghĩ của hắn, ánh mắt có chút động dung, vậy nên không đánh phá suy nghĩ ngây thơ của hắn. Y chần chờ nháy mắt, cười đồng ý “Được.” Diệp Vọng liền vui vẻ cười rộ lên, môi hắn đóng mở mấy lần, muốn mở miệng gọi một tiếng đại ca, đến cùng lại quá mức trúc trắc, cuối cùng cũng không thể nói ra khỏi miệng, chỉ là mím mím môi nói “Vậy chúng ta nói xong rồi, A Thanh để cho ngươi, ngươi thay ta chăm sóc tốt cho nó. Nếu như bị ủy khuất, cũng có thể bảo nó đưa tin cho ta.” A Thanh là tên con chim ưng kia. Ánh mắt Diệp Vân Đình nhu hòa, vẫn là đáp “Được”. “Vậy ta đi trước.” Diệp Vọng đến khẳng định, mặt mày vẫn còn một chút ngây ngô phấn chấn vô cùng, hắn lùi về sau hai bước, phất phất tay với Diệp Vân Đình, liền quay người rời đi. Trích dẫn đại kết cục Hai người cùng lúc đi về phía nhau, nắm lấy tay nhau, sóng vai đi tới tổ miếu —— bọn họ muốn bái tế tổ tiên ở Nam Việt, sau đó quay về Tuy Dương. Văn võ bá quan hai nước tập trung lại đi phía sau hai người. Lễ quan cao giọng đọc lời chúc phúc, thanh âm cao vút át cả tiếng nhạc nghi lễ. Trước tổ miếu, hai bóng hồng đứng cạnh nhau, dưới sự chỉ dẫn của lễ quan từng bước hoàn thành nghi lễ phức tạp. Thời khắc cuối cùng, hai người đứng trước bài vị tổ tiên trịnh trọng nói lời thề ước, cúi đầu lễ bái. Trong lúc hành động, hai vạt áo cưới như xếp chồng lên nhau, mái tóc búi cao xoa xuống, đuôi tóc dây dưa. Cũng giống như lời thề nguyền mà họ đã lập trước mặt tổ tiên. Không phụ thiên hạ, không phụ quốc gia, cũng, không phụ người. Cảm ơn các bạn đã xem review truyện Xung Hỉ, mời các bạn góp ý và comment thêm tên truyện để Thạch Nam Thư Quán cùng điểm lại những truyện hay nhé! ? [Phần Mở Đầu] Trong khu trường học này có hai tên tuổi lớn. Một người là đại ca Bùi Duẫn của trường THPT liên kết, với thành tích một chấp mười lại không xây xát gì dù là một cọng tóc được lan truyền khắp nơi. Người thứ hai là hotboy Tần Trú của trường THPT số ba, có gia cảnh bần hàn, ốm yếu nhiều bệnh, nguyên một học kỳ thì hơn nửa là xin nghỉ ốm. Vào ngày khai giảng năm lớp 11, Bùi Duẫn chuyển trường, hai cái tên nổi tiếng bèn trở thành bạn cùng bàn. Lúc mới bắt đầu, các bạn trong lớp đều sợ Bùi Duẫn bắt nạt hotboy. Sau này, bọn họ chỉ biết trơ mắt nhìn Bùi Duẫn chẳng biết đào đâu ra tự tin mà đòi dạy Tần Trú học hành. Tần Trú “Bài thi tháng của cậu mới có 250 điểm.” Bùi Duẫn “Điểm số không thể nói lên mọi thứ, cái chính mà tôi muốn truyền đạt cho cậu chính là kinh nghiệm sống!” *** Lớp 11 năm đó, Bùi Duẫn bị thu xếp xung hỉ cho con trai út nhà họ Tần. Mặc dù kết hôn đang độ niên thiếu thanh xuân, nhưng sau ba năm là có thể say goodbye. Từ đó về sau, có một vầng sáng chói lóa như bóng đèn 250W xông vào trong cuộc sống của Tần Trú. Bùi Duẫn “Thú thật là lúc đó tôi sợ lắm! Ngày nào cũng lo lắng ngủ một giấc dậy đã thấy chồng mình lạnh ngắt, rồi phải bị chôn cùng! ” Tag editor Đẹp trai lạnh lùng, học hành siêu giỏi, nhưng ngày nào cũng giả nghèo giả bệnh Công x Ngốc nghếch lạc quan, mắc hội chứng tuổi dậy thì, học hành bết bát nhưng thích ba hoa chích chòe Thụ. Tần Trú – công x Bùi Duẫn – thụ Hướng dẫn đọc truyện 1. Bối cảnh hư cấu, đồng tính có thể kết hôn. Mọi giả thiết được thiết lập chỉ để thồn cơm tró, hãy vứt não đi đừng vạch lá tìm sâu làm chi cho mệt. 2. Cuộc sống hàng ngày vui vẻ, không ngọt cứ phang thẳng tay. Lượt xem 636 1 người đã lưu truyện này Chương Thành thân phần 1Mở mắt tỉnh lại tiếp tục đối diện với căn phòng quen thuộc, đôi mắt sớm đã trở nên khô cạn, có lẽ vì rơi quá nhiều nước mắt.“Tỉnh rồi sao?”Nghe được thanh âm rất đỗi quen thuộc, động tác dụi mắt của Đường Nguyên thoáng dừng lại, cậu sợ hãi tới mức thu tay lại, cả người cũng muốn chui thành một ổ trong chăn để trốn, ánh mắt cảnh giác nhìn về phía Đỗ Thừa An đang ngồi ở mép Thừa An bị hàng loạt những hành động đáng yêu của cậu làm cho bật cười, buông hộp ra, lần mò vào chiếc ổ trong chăn, nhẹ nhàng nằm lấy lòng bàn tay mềm mại của tiểu thê tử “Sợ ta sao?”Đường Nguyên gật đầu, sau đó nhanh chóng đổi thành lắc đầu, không dám đối diện với hắn, đôi mắt xinh đẹp hiện lên nỗi bất an, nhìn đến chiếc hộp Đỗ Thừa An mới cầm trong tay, cả kinh hô lên “Hộp bách bảo của ta!”Hộp bách bảo?Quả thật có rất nhiều bảo vật trong này, không ít đồ cũng là hắn đưa tới, khó trách tiểu thê tử mãi không lấy ra dùng, hóa ra là tích cóp tiền để chạy Thừa An hừ lạnh, dùng sức đóng hộp bách bảo đó lại, ngăn cách ánh mắt của tiểu thê tử.“Trên người có gì không khoẻ không?”“Không có.”Mới là lạ!Đường Nguyên nhéo chăn thầm thì, eo cậu đau không thôi, muốn xoay người cũng tốn sức, nhưng sớm muộn đã trở thành thói quen rồi, bình thường Đỗ Thừa An sẽ không làm cho eo cậu đau tới mức lần này cũng thật quá đáng, tuy không nhìn kỹ, nhưng Đường Nguyên có thể cảm nhận bướm nhỏ phía dưới thê thảm tới mức mất mặt hơn chính là cậu còn…. mất khống chế!!!!!!!!!!!Nhớ tới tình huống lúc bị đụ vào, khuôn mặt Đường Nguyên bỗng chốc đỏ bừng, cảnh giác đưa mắt nhìn Đỗ Thừa An “Vậy khi nào ta có thể rời đi?”Huyệt thái dương vì câu hỏi này mà nhảy dựng, Đỗ Thừa An bóp chặt gò má mềm thịt của Đường Nguyên, hung ác hỏi “Đi đâu nữa? Trong ngoài đã bị ta đụ chín rục còn muốn chạy hả? Một ngày không bị đụ vào đã phát ngứa, một khi bị đụ thì không ngừng chảy nước dâm, đi rồi còn muốn tìm nam nhân khác đụ em sao?Lời nói thô tục làm cho Đường Nguyên vô cùng ủy khuất “Ta không như vậy! Rõ ràng là ngươi…”Lực đạo bóp gương mặt kia lại thêm một chút nữa, Đường Nguyên câm nín, nghe thấy ngữ khí ngày càng kém của Đỗ Thừa An “Hiện tại không gọi ta một tiếng “phu quân” nữa mà xưng “ngươi” đúng không?”Đường Nguyên liều mạng chuyển đầu qua, cứu vớt gương mặt này khỏi bàn tay của Đỗ Thừa An, sau đó xoa dịu nó cho bớt tê chắn là đỏ cũng đau, chỗ nào cũng đau, Đường Nguyên luôn được Đỗ Thừa An chăm sóc, bình thường cậu được hắn dỗ dành, lúc trên giường cũng có một chút hung dữ, nhưng bây giờ bị Đỗ Thừa An đối đãi thế này, nước mắt không kìm được liền rơi xuống, cũng không biết lấy đâu ra dũng khí, đầu nhỏ ngẩng lên, đỏ mắt mà hướng về Đỗ Thừa An hét toáng “Không gọi, ta phải hòa li!!! Ai muốn gọi ngươi là phu quân nữa!!!!”Đỗ Thừa An bị tiếng hét kia làm cho sửng sốt, sắc mặt âm trầm đến cực điểm, “Hòa li? Nằm mơ đi!”Hắn cởi áo ngoài lên giường, làm Đường Nguyên sợ tới mức ra chạy vọt ra ngoài, nhưng Đỗ Thừa An nhanh chóng bắt lấy mắt cá chân cậu rồi ấn lại về chỗ cũ, nhẹ nhàng xé mở tấm áo hơi mỏng bên trong, trước mặt bày ra bộ ngực trắng nõn còn lưu lại vệt đỏ hôm trước, thoạt nhìn cực kỳ dâm mắt Đỗ Thừa An nóng lên, nghĩ tới tiểu thê tử của mình vừa tỉnh lại đã có tâm tư rời đi, tức giận đến mức tâm can tì phổi đều đau.“Chăm sóc vậy mà bé con này của ta còn không có lương tâm, ta đối với em còn chưa đủ tốt hay sao mà nghĩ tới hòa li để chọc tim ta đau thế này chứ.”Đỗ Thừa An không nửa phần thương tiếc mà nâng hai chân của Đường Nguyên lên, quả nhiên giữa hai chân đã bị làm đến sưng đỏ. Dựa theo bình thường, Đỗ Thừa An chắc chắn dù sẽ luyến tiếc nhưng không muốn để Đường Nguyên chịu khổ thêm hiện tại, hắn chỉ nghĩ làm thế nào để Đường Nguyên đau, đau đến mức không dám nói ra hai chữ “hòa li” kia cặc thô tô nổi gân xanh hung bạo áp giải âm hộ sưng đỏ của Đường Nguyên khiến cậu nức nở lui lại, lồn nhỏ phía dưới vô cùng thành thật, đóng mở phun ra chất Thừa An không lên tiếng, sắc mặt lãnh khốc, một tay nhấc bắp chân Đường Nguyên, cách cậu nửa cánh tay lại túm cậu trở nhỏ ẩm ướt không ngừng cọ xát với dương vật hung bạo, môi âm hộ sưng đỏ mở ra chiếc miệng hấp hé, phủ kín quy đầu, ướt át mút Thừa An khó nhịn trầm giọng rên, “Lồn dâm cắn chặt như vậy còn muốn chạy?”“Không phải, ta không có…” Đường Nguyên đáng thương vừa khóc huhu vừa lắc đầu, muốn nói lời phản bác nhưng mãi không nên lời, toàn thân đỏ bừng bừng “Đau quá…”Ngày hôm qua đụ địt quá mức, lồn nhỏ bị đụ lỏng bao nhiêu cũng chỉ có thể mở ra miệng lỗ nho nhỏ, Đỗ Thừa An đưa ngón tay vào thăm dò mà Đường Nguyên cũng cắn môi kêu đau, càng không nói nếu dương vật thô to của hắn đụ vào sẽ thế tay còn lại của Đỗ Thừa An đặt tại miệng lỗ nhỏ do dự một hồi, cuối cùng vẫn không nhét vào, rút lui ra ngoài, một tay chống sát lại bên tai của Đường Nguyên, khẽ khàng nói “Lại thút thít khóc như vật, không biết em lấy đâu ra lá gan muốn hòa li với ta.”Vẫn là hắn mềm lòng trước.“Đau lắm, ngươi cũng không cho ta thuốc nữa.” Đường Nguyên mếu máo, trên mặt đong đầy nước Thừa An ngồi dậy, lạnh mặt nhìn Đường Nguyên, “Thuốc ta chỉ để cho phu nhân của ta.”Đường Nguyên làm bộ lau khô nước mắt, xuyên qua kẽ ngón tay nhỏ hẹp nhìn khuôn mặt lạnh lùng của Đỗ Thừa An, trái tim đập loạn xạ, khó chịu không nói thành lời, càng muốn khóc lợi hại khóc càng làm cho hắn thêm mềm lòng, mày nhíu sâu lại, hắn đứng dậy mặc xong quần áo liền rời khỏi không muốn nghe thấy tiếng khóc thút thít của Đường Nguyên, cũng không có cách nào để cậu bỏ vừa đẩy cửa ra một chút, Đỗ Thừa An quay người lại, nhặt chiếc hộp bách bảo thuộc về Đường Nguyên lên, ôm nó trong lồng ngực mới đi Nguyên bất đắc dĩ mà dõi theo bóng dáng của Đỗ Thừa đột nhiên có chút hối hận.-Thân thể đau nhức nhanh chóng đưa Đường Nguyên vào giấc ngủ, tuy nhiên ngủ không sâu, lại mơ thấy giấc mơ kỳ quái, bên tai cậu thoáng xuất hiện tiếng pháo hoa vang trời. Đường Nguyên nheo mắt nhìn lại, thấy Đỗ phủ mặc lên chiếc áo lụa đỏ tươi, trang trí bằng những chiếc đèn lồng đẹp đám tim cậu hẫng một nhịp, trong nháy mắt đã được đưa vào trong đại đường, nơi Đỗ Thừa An mặc hỉ phục, tay cầm dải lụa đỏ, một bên của lụa đỏ là người đang khoác chiếc khăn voan không thấy mặt, nhưng dựa vào dáng người cùng ngón tay tinh tế cũng có thể nhận ra đó là một nữ này làm Đường Nguyên khó chịu không thôi, trong mắt như được phủ bởi một làn sương mù dày đặc. Chung quanh bắt đầu truyền đến tiếng ồn ào, có người còn hét lớn, thúc giục đôi phu thê giao bái, Đỗ Thừa An phía trước mỉm cười cúi xuống.“Không cần!” Đường Nguyên không chút do dự hô to, muốn cướp Đỗ Thừa An về, nhưng dưới chân như có người nắm lấy, làm thế nào cũng không thể nhấc thấy Đỗ Thừa An khom người chuẩn bị kết thúc nghi thức, Đường Nguyên gấp đến độ nước mắt rơi lã chã trên khuôn mặt nhỏ nhắn, tuyệt vọng “Không được, không được.”“Không được cái gì?”Tiếng nói đưa Đường Nguyên từ trong mộng kéo về, cậu mê man mở mắt, thấy một chân bị Đỗ Thừa An giữ lại, quân lót không biết từ bao giờ đã bị cởi ra, nửa người dưới trần một chút cũng chưa ý thức được tình hình, còn tưởng mình vẫn trong mộng, chỉ chốc lát đã bùng nổ cảm xúc, nhào lên người Đỗ Thừa An, ôm chặt lấy cổ hắn, khóc hu hu “Không được bái đường! Không được thành thân.”Đỗ Thừa An thấy cậu khóc không rõ nguyên do, “Khóc cái gì? Ai muốn bái đường với thành thân?”Đường Nguyên giật mình, “Ngươi…… Ngươi muốn thành thân với người khác.”Đỗ Thừa An trầm mặc cúi xuống, nâng khuôn mặt của tiểu thê tử, nhẹ nhàng lau khô toàn bộ mí mắt cậu “Không phải nói hòa li sao? Ta đây cùng người khác thành thân thì em khóc lóc cái gì?”Đường Nguyên ngây ngốc nhìn hắn, dùng sức cắn môi dưới, tựa như để chính mính tỉnh táo lại.“Nói xem, hay là A Nguyên muốn ủng hộ ta đi thêm bước nữa?”Đi thêm bước nữa!?Quả nhiên hắn muốn thành thân!Nước mắt của Đường Nguyên lại tuôn ra, “Nhất định phải tiếp tục sao?”Đỗ Thừa An lắc đầu, trong lòng Đường Nguyên mới thắp lên chút vui vẻ, sau đó lại nghe hắn mở miệng bổ sung “Trừ khi A Nguyên không nhắc tới hòa li nữa.”“N-nhưng mà….” Nội tâm Đường Nguyên trở nên rối bời, quần áo của Đỗ Thừa An sớm bị cậu vò nát “Ngươi nói sau này hòa li, hơn nữa…”Lời còn chưa nói xong, đã bị người tên Đỗ Thừa An kia hoảng loạn đánh gãy “Là ta nói, nhưng hiện giờ ta hối hận rồi.”Đường Nguyên ủy khuất “Nói lời vậy mà không giữ lấy lời.”Đỗ Thừa An liếc mắt qua, đương nhiên hắn không muốn tiếp tục cái đề tài đi vào ngõ cụt này nữa. Hắn nhìn thấy thê tử nhỏ của mình lặng lẽ cúi đầu không nói câu gì, trong lòng như bị chặn lại, tay nắm chặt nhịn rồi lại nhịn thêm lần nữa, mới khẽ bóp cằm Đường Nguyên nâng lên “A Nguyên, sao em không thử nghĩ xem vì sao ta nói lại không giữ lời!”Vì sao ư? Đường Nguyên lộ ra biểu tình mờ mịt, lực đạo trên cằm lớn thêm một phần nữa, Đường Nguyên cau mày, không thể không mở miệng “Bởi vì A Nguyên là do phu quân mua vào, không thể chạy trốn, phải không? Nhưng mà…chính phu nhân cũng đã đưa khế ước bán mình trả lại cho ta, hơn nữa cũng nói người có thể hòa li, người tức giận cũng chỉ vì ta không nói với người sớm thôi sao? Vậy bây giờ nói được chưa, ta không muốn sau này lại bị đuổi đi, ta sẽ tự mình rời đi trước.”Đường Nguyên càng nói càng khó chịu, nước mắt không kìm được mà theo gò má rơi xuống. Hình ảnh ấy lọt vào mắt Đỗ Thừa An, khiến hắn vừa tức vừa đau lòng không thôi, hung hăng cắn lên môi của Đường Nguyên một cái, “Em thật là khiến ta tức chết rồi, có ta ở đây, ai dám đuổi em đi?”“Chân người khỏe lại rồi, A Nguyên cũng sẽ trở nên vô dụng. Chờ đến khi người cùng vị hôn thê kia thành thân, phu nhân mới chắc chắn sẽ không thích A Nguyên, sẽ đuổi A Nguyên đi.” Đường Nguyên lau nước mắt, nghĩ đến cảnh tượng kia khiến cậu vô cùng khó chịu, liền tức sao cũng muốn hòa li, Đường Nguyên như bốc khói trên đầu, dùng sức đẩy Đỗ Thừa An ra, lớn tiếng mắng hắn “Ta khuông muốn nhìn đến người nữaaaa!!”Chỉnh trang lại quần áo, Đỗ Thừa An túm lấy tay Đường Nguyên, tiếng thở dài trộn lẫn với giọng điệu rầu rĩ “Cho nên trong khoảng thời gian này A Nguyên tự biến mình thành gì vậy, chẳng lẽ là tên sai vặt để ta trút bỏ tâm sự ư?”Đường Nguyên bỗng nhiên ngẩn ra, còn chưa kịp trả lời, Đỗ Thừa An đã buông tay cậu ra, nghiêng mặt ấn huyệt Thái Dương, lời nói có chút run rẩy “Ta biết rồi, thư hòa li sẽ đưa cho ngươi, nhưng trước tiên ngươi không được rời đi.”-Những ngày sau đó Đường Nguyên không gặp lại Đỗ Thừa An, dù mỗi ngày đều có người đưa đồ ăn cùng thuốc mỡ tới, nhưng sẽ không ở lại quá lâu, cũng không ai nói chuyện với Đường đau trên người dần dần lành lại, có thể xuống đất đi lại tự nhiên. Đường Nguyên muốn đi tìm Đỗ Thừa An, nhưng có người nói rằng cậu không thể đi ra ngoài.“Vậy khi nào mới có thể đi?” Đường Nguyên hỏi.“Chờ cho đợt bận rộn này qua đã.” Tên trông cửa cũng là tên sai vặt đáp lời.“Trong phủ có chuyện gì sao?”Đường Nguyên đếm đi đếm lại ngày tháng, gần đây cũng không diễn ra lễ gì.“Đúng vậy, bộn rộn chuẩn bị cho hỉ sự.” Gã sai vặt cười hì hì.“Hỉ sự.” Đường Nguyên ngây dại, “Hỉ sự của ai?”“Còn có thể là ai được, đương nhiên là hỉ sự của thiếu gia rồi.”Gã sai vặt vẫn còn luôn miệng lải nhải, Đường Nguyên nghe xong cái gì cũng mờ mịt, đầu óc choáng váng, trong ý nghĩ xuất hình toàn là hình ảnh Đỗ Thừa An khi thành ngày sau Đỗ Thừa An cũng sẽ chăm sóc cho phu nhân mới như cách dành cho cậu sao?Cùng nàng tới nơi đọc sách viết chữ, cùng nàng đi thưởng ngoạn cảnh đèn lồng treo khắp phố phường, ôm hôn nàng, cũng như làm những chuyện thân mật không thể tách rời, thậm chí còn đưa thuốc cho phu nhân mới như cậu đến những hình ảnh kia, trong lòng Đường Nguyên như bùng lên một ngọn lửa vô hình khiến cậu vô cùng khó chịu, người như mất hồn lạc phách trở lại phòng, nhìn thuốc mỡ đầu giường mà đôi mắt kia bất giác đỏ lên cái gì mà khóc, đã sớm đoán được mọi việc sẽ như vậy đường là thiếu gia của Đỗ phủ sao có thể mua một song nhi xung hỉ về làm thê tử, chẳng qua thiếu gia là người tốt, cho cậu cơ hội trở thành phu nhân của Đỗ phủ, sống một cuộc đời tươi đẹp hơn, vậy mà hiện tại cậu lại luyến tiếc những tháng ngày xa xỉ ấy đến bật khóc như ra cũng không tính là Nguyên mơ màng nghĩ đến hàng ngàn lý do để thuyết phục mình, cậu dụi khô nước mắt, lại nhìn ảnh mình trong gương, nở ra nụ cười tươi tắn lúc này ở phía cửa truyền đến động tĩnh, Đường Nguyên cho phép tiến vào, cửa phòng mới bị đẩy ra, Vương ma ma đi đến.“Ma ma.”Ngoại trừ Đỗ Thừa An bên ngoài, ở trong phủ có Vương ma ma đối xử với cậu cũng vô cùng tốt, thấy bà tiến vào, Đường Nguyên dần dần không nhịn được nỗi ủy khuất trên gương mặt.“Ai cha! Đứa nhỏ này.” Vương ma ma vừa thấy đôi mắt phiếm hồng của cậu đã không đành lòng, lời muốn nói bên miệng cũng không dám nói ra, chỉ cất tiếng thở dài, lảng tránh ánh mắt của Đường Nguyên, truyền tới một tờ giấy “Đây là thiếu gia đưa cho người.”“A!…Vâng ạ.” Đường Nguyên nhìn chằm chằm trang giấy mỏng, đôi tay nắm chặt, móng tay cọ xát vào da thịt như hằn lên vết máu, cũng không thèm duỗi đoán được bên trong tờ giấy chứa ma ma đặt tờ giấy lên bàn, do dự một chút, đi tới chỗ Đường Nguyên, bà khẽ đem đôi tay tách ra, “Thiếu phu nhân à, ma ma tuy chỉ là người làm, thấp cổ bé họng, nhưng ma ma có thể nhận ra trong thời gian này thiếu gia đối xử với người rất chân thành, thiếu phu nhân đừng tự coi nhẹ bản thân mình nữa, nhé. Con người có thể tự mình ra quyết định, nhưng không thể để người khác thay mình quyết định được, bởi vì dù thế nào đi chăng nữa người đó cũng không biết điều mình thật sự mong mỏi là gì.”“Mong mỏi….?”Vương ma ma cười nhẹ nhàng, vỗ mu bàn tay của Đường Nguyên, “Thiếu phu nhân thực sự muốn ký xuống bức thư hòa li này sao?”Ký thư hòa li, cậu có thể quang minh chính đại rời khỏi Đỗ phủ, tìm một nơi bình yên nho nhỏ để sinh vì cái gì mà cậu không cảm nhận được một chút vui vẻ chí hít thở không tay nắm chiếc bút không khỏi run rẩy, vô lực hạ bút xuống. Thư hòa li ba chữ vừa cứng cáp vừa có lực, Đường Nguyên nhìn thoáng qua đã nhận ra nét bút của Đỗ Thừa Thừa An tự mình viết bức thư hòa li này ư!Không biết như thế nào, những giọt trân châu trong kẽ mắt không thể tự chủ thêm nữa, lại thi nhau rơi xuống, làm nhòe đi một mảng mực trên trang Nguyên dùng sức vung tay, ném cây bút trong tay cho cùng thì bộ chiện này như là tình iu gà con ngu ngok, cãi nhau hay iu nhau đều có những lúc vô cùng đáng iu zà cả ấu trĩ. Nhưng mà đã iu là phải nói cũng như đói là phải ăn nha cả nhà =

xung hỉ là gì