yêu thầm chị họ

Còn bảo em Tư khắt khe em họ chị ta, bắt chẹt dì Xuân Khả." Nghe thấy hai từ "họ hàng", dâu Cả Lương thầm cảnh giác, tuy ngoại trừ chồng chị ta, ba cậu họ Lương còn lại đều chẳng khác gì đèn lồng trưng bày, nhưng từ mẹ chồng đến hai đứa em dâu, sau lưng Truyện Chỉ Hoan Không Yêu: Tổng Giám Đốc Xấu Xa Chớ Thô Lỗ - Chương 156-2 với tiêu đề 'Chỉ là hiểu lầm quá sâu (2)' Tường thì phía cảnh sát vẫn còn đặt cô trong dạng tình nghi, mỗi ngày đều có cảnh sát âm thầm theo dõi cô, Lạc Tử Úc cũng không thèm để ý đến Yêu Thầm Chị Họ; Giới Thiệu. Đọc truyện hay ngôn tình sắc, ngôn tình sủng, ngôn tình tổng tài, ngôn tình cổ đại, ngôn tình xuyên nhanh, giới giải trí - showbiz. Web truyen luôn cập nhật truyen full, truyện mới một cách nhanh chóng và đầy đủ. Vay Tien Nhanh Home Credit. Uyên im lặng không nói. Mình tiếp lời- Ngày mai Uyên về hay ở lại?- Về. - Thật lâu Uyên mới đáp, mắt vẫn nhìn ra bên Ở lại với T thêm vài bữa nữa đi! - Mình siết mạnh vòng nàng cười đượm buồn- Uyên cũng muốn! Chỉ sợ ở lại đây thêm nữa Uyên sẽ không đi nổi...- Không đi nổi thì đừng đi nữa! Đâu có ai ép buộc Uyên phải đi!- Không ai ép hết, nhưng sự thật là Uyên phải đi! T đừng làm Uyên khó xử thêm nữa, như vầy đã là Uyên cố gắng lắm rồi!Thái độ Uyên dứt khoát khiến mình rất thất vọng, vòng tay thoáng lơi ra. Mình đã mơ vào một điều kỳ diệu tối nay, tiếc là nó không xảy ra. Giấc mơ còn chưa kịp khởi đầu đã nhanh chóng lụi lớn tạt mạnh vào phòng, dường như Uyên không có ý định đóng cửa, quay vào trong. Cô nàng vẫn đứng yên, mặt hơi ngước lên, hướng ra ngoài hứng lấy những hạt động này làm mình nhớ lại trước kia, khi Uyên mới dọn đến nhà mình. Cái lần mà mình và chị Diễm đang tình tứ ngắm mưa ngoài ban công thì Uyên đột nhiên đi ra, để rồi mưa tạt ướt khắp người lạnh buốt, lúc ấy mình đã cố kéo vào song Uyên không chịu mà cứ vùng mơ màng nói- Còn nhớ lần Uyên bị mưa tạt ướt nhẹp ngoài ban công phòng T không?Trùng hợp thật, mình vừa nghĩ đến thì Uyên nhắc. Mình gật đầu- Nhớ chứ. Lần đó T kéo vô hoài mà Uyên không chịu, lúc đó T còn chửi trong bụng "đồ con điên"!- Ha ha! - Uyên cười giòn giã - Lúc đó T nghĩ vậy thật hả?- Chứ gì nữa. Tự nhiên trời mưa ra tắm, chỗ ta đang ngồi với bồ thì phá đám! - Mình vờ làu trầm tư- Hèn gì Uyên cứ mải miết đuổi theo T, mà không phải là ngược lại. Vì lúc đó trong lòng T thì chửi Uyên, còn Uyên lại thấy cảm động vì đã lâu chẳng có ai quan tâm mình...- Vậy hóa ra Uyên có cảm tình với T từ khi đó rồi hả?- Chưa đâu. Uyên đâu dễ rung động vậy! Nhiều lần sau đó nữa, lần nửa đêm Uyên ra ngoài bị T giật lấy chìa khóa xe, bế vào nhà. Lúc đó vừa tức vừa thấy ấm áp, lại còn đụng chạm cơ thể. Nào giờ ngoài thằng Khang ra, có thằng nào khác đụng vào Uyên Từ lần đó thì để ý? - Đột nhiên Uyên khơi lại chuyện xưa, đồng thời thổ lộ suy nghĩ làm mình thấy thú Một chút thôi. Vì Uyên biết T và chị Diễm yêu nhau nên không hề có suy nghĩ đó, thật, đánh chết cũng không tin sau này lại phát sinh mờ ám với T! Nhưng ở chung nhà, cứ ra vô là đụng mặt, tình cảm nó cứ tích góp từng chút từng chút một. Dần dà Uyên tò mò, không biết mấy hành động đó của T là vì hào hiệp ga lăng hay T thật sự quan tâm Uyên? Nên... - Nói tới đây, Uyên cười vui - Nhớ đêm Trung Thu chứ?- Nhớ chứ sao quên được! Lần đầu hôn nhau mà, lại còn bị Uyên đè ra hôn! - Mình bất giác liếm môi, ký ức ùa về, như đang chìm đắm trong nụ hôn lúc ấy, ngọt ngào, cuồng dại, lén lút, xen lẫn áy náy tội tiếp tục bộc bạch những suy nghĩ thầm kín trước kia- Lúc đó Uyên hôn T để thử xem T có đúng như Uyên nghĩ, là thằng đốn mạt, đã có bạn gái còn buông thả với con khác hay không?- He he. Kết quả mỹ mãn hả? T đàng hoàng thật mà! - Tới giờ, mỗi khi nhớ lại chuyện đó, mình vẫn thấy tự hào vì đã chiến thắng được bản năng thấp kém nhất của con Lạ lắm, lẽ ra T đàng hoàng như vậy, Uyên nên vui và mừng cho chị Diễm mới đúng, vậy mà Không hiểu sao lúc đó Uyên lại thấy buồn! Có lẽ do nhận ra mình có cảm tình với T mất rồi. Uyên hoang mang kinh khủng, tự hỏi mình đang làm gì ở ngôi nhà này, đang muốn cái gì?!! Rõ ràng Uyên đang vô cùng hận những người như thằng Khang, vậy thì tại sao lại cứ mong T chú ý đến Uyên, đáp lại Uyên? Nếu T làm vậy thì T có khác gì nó, sao Uyên trông mong điều đó? Mâu thuẫn kinh khủng, lắm lúc Uyên chả hiểu mình thế nào! Có thể lúc đó cô đơn trống vắng quá, thấy T đối tốt với chị Diễm nên ngưỡng mộ, mà T cũng quan tâm Uyên nữa, thành ra... Nói chung là sai lầm lớn khi đến ở nhà T!Sau một tràng bộc bạch đầy ấm ức là câu chốt đáng gái rắc rối thật. Mình chưa từng nghĩ mấy hành động bộc phát của mình hồi đó lại khiến Uyên bận tâm và nghĩ ngợi nhiều tới vậy. Nếu biết mình đã không làm rồi, vì lúc đó mình chẳng nghĩ gì, chỉ thấy có nghĩa vụ quan tâm Uyên như người trong nhà thôi. Công nhận cô nàng giấu ghê thật, ngoài mặt lúc nào cũng dửng dưng, tỉnh bơ. Có thời gian mình thậm chí còn tưởng Uyên ghét cay ghét đắng mình. Ai mà ngờ được!Mình chép miệng- Thôi lỡ sai rồi thì sai luôn đi, đừng sửa! Chưa nghe người ta nói hả, sai với sai thành đúng!- Cũng đúng! - Uyên làm mình mừng hụt, dè đâu cô nàng lại nói tiếp - Sau nhiều lần ráng sửa, Uyên mới phát hiện càng sửa càng sai! Vậy thôi tốt nhất là vứt bỏ đi, gạt nó ra khỏi cuộc đời mình, sẽ không còn đúng hay sai nữa!- Nếu vậy sao Uyên còn lên đây?Uyên thở hắt ra- Trước khi vứt đi một thứ gì đó, người ta thường hay nhìn lại lần cuối mà! Chắc là không đành lòng...Mình áp mũi lên tóc Uyên hít sâu một hơi thật đầy, dịu giọng- Không đành lòng thì đừng cố ép mình! Có gì vui đâu? T buồn, Uyên cũng không vui mà!- T sai rồi, Uyên không buồn! "Đừng khóc vì những mất mát, mà hãy cười vì đã từng có", T nghe câu này chưa? Thế nên Uyên không buồn!- Mình đã bao giờ có được nhau đâu mà cười vì đã từng có chứ? - Mình cười Đã từng có mà. Đêm đó... T quên rồi sao?- Đêm đó chỉ là thoáng qua thôi! Uyên thừa biết vậy!- Vậy còn đêm nay?- Ý Uyên là sao? - Tim mình đập nhỏ nhẹ- Đừng nghĩ sâu xa quá! Không phải T đang ôm Uyên đó sao? Thời khắc này, trong căn phòng này, chỉ có mình T ôm Uyên thôi. T đang có Uyên đó, không phải à? Qua ngày mai thì đúng là đã từng có rồi còn gì?- Ngắn ngủi quá, T muốn có hoài có hoài! Uyên hiểu không?- Vậy T xô Uyên xuống dưới kia đi! Uyên sẽ thuộc về T vĩnh viễn! Hoặc là Uyên ôm T rồi mình cùng nhảy xuống! Trời đang mưa lãng mạn quá, trên này cao nữa, rơi xuống dưới đó chắc mình sẽ chết ngay, không đau đớn mấy đâu!Mình bất giác ôm chặt Uyên, sợ cô nàng làm bừa nhảy xuống thật. Điên quá đi Uyên ơi là Uyên, vậy mà mình lại yêu cái điên này mới yên tĩnh trong vòng tay mình, lặng lẽ nhìn ngắm những hạt mưa trắng xóa bay bay giữa trời đêm, chợt hỏi- Uyên cứ tự hỏi bản thân hoài, nếu Uyên gặp T trước, chị Diễm chỉ là người đến sau, T sẽ chọn ai? Thật lòng nhé, đừng nói chỉ để làm Uyên vui!- Chuyện tình cảm khó nói được. Nhưng chắc là Uyên... - Hơi dừng một chút, mình tiếp - Bất quá nếu thật sự T gặp Uyên trước thì có khi Uyên còn không thèm ngó tới T, chứ ở đó mà yêu đương gì!- Sao vậy?Mình cười- Thì Uyên chú ý tới T một phần vì T đã có bạn gái là chị Diễm và chung thủy với chị ấy mà. Đổi lại nếu là thằng T độc thân, đâu có lý do gì để Uyên thích T?!- Tự đánh giá mình thấp quá vậy? - Uyên cười ngạc chân thành nói- Không phải thấp, mà là T luôn biết mình ở vị trí nào. Thực sự T không xứng với Uyên, Uyên có thể tìm được người khác tốt và có điều kiện hơn T nhiều!Uyên thoáng cười, tiếng cười ẩn ước gì đó rất khó đoán- Biết vậy sao còn níu kéo làm gì? Sao không để Uyên lấy chồng?Mình rầu rĩ- Lấy ai cũng được, nhưng thằng Khang thì không, nó không xứng với Uyên! Với lại T lỡ yêu Uyên rồi, bởi vậy mặc kệ xứng hay không xứng, khi nào Uyên còn yêu T, T sẽ không buông tay ra, không để Uyên đi đâu hết!Mình thổ lộ làm Uyên rung động. Cô nàng đột ngột xoay người lại, nhẹ nhàng đặt lên miệng mình một chiếc hôn thơm ngát rồi rất nhanh đã quay thứ diễn ra thật nhanh, nhanh như giọt mưa ngoài trời len vào phòng hắt lên mặt mình rồi tan đi vậy. Mình còn chưa tỉnh hồn thì mọi thứ đã diễn ra và kết thúc, đọng lại duy nhất là dư vị đôi môi Uyên, vừa ngọt vừa lạnh vì hơi nước xung lẩm nhẩm- Nếu những lời này T nói với Uyên trước kia thì tốt biết mấy!Mình càng thêm siết chặt lấy cơ thể ấm và mềm mại, dù trước đó đã ôm rất sát rồi- T không biết Uyên đang khó xử vì chuyện gì, nếu vì chuyện đám cưới kia thì vẫn còn hủy kịp mà? Không phải là mình vẫn đang ở đây sao? Mình vẫn còn thời gian, đâu quá trễ như Uyên nói!Mỗi khi nhắc tới chuyện này, Uyên lại yên lặng. Lần này không thế, Uyên nói với vẻ kiên quyết- Không huỷ đám cưới được!- Sao không được? Không lẽ Uyên sợ nhà nó...- Uyên không sợ ai cả! - Uyên ngắt lời - Chỉ là Uyên muốn vậy thôi. Uyên phải lấy nó, không khác được!Miệng mình đắng ngắt- Uyên lấy nó để được gì? T suy nghĩ từ hôm qua tới nay vẫn không hiểu nổi, sao tự nhiên Uyên thay đổi nhiều tới vậy?- Ai rồi cũng phải thay đổi mà! T cũng vậy, tại T không nhận ra thôi!- T thay đổi chỗ nào?- Lẽ ra người mà T phải nài nỉ bây giờ là chị Diễm chứ không phải Uyên. - Uyên ngắc ngứ- Đó là tại... Tại vì...- Cứ nói thẳng ra là tại hết hy vọng với chị Diễm rồi nên mới chuyển sang nguyện vọng hai là Uyên. Có gì đâu mà ngại! - Uyên bật cười trong vòng tay mình, không rõ điệu cười này là vui hay buồn, hay hờn rất muốn lên tiếng bào chữa, song có lẽ Uyên nói đúng. Rốt cuộc mình chẳng cách nào thuyết phục được Uyên cả, cứ nhân danh tình yêu thì thật nực cười, khi mà mới vài ngày trước mình còn chẳng hề mảy may dành ra dù chỉ một giây để nghĩ xem Uyên đang ở đâu, đang làm gì, thay vào đó chỉ chăm chăm chạy theo chị Diễm lên tận Đà Lạt xa xôi lạnh mình nặng như đeo đá, chán nản nói- Vậy ra Uyên đang muốn trừng phạt T hả? Bằng cách lấy người khác, ngay khi Uyên biết T rất cần Uyên?Vài giây trôi qua, Uyên gật nhẹ- Nghĩ vậy cũng không sai. Tóm lại là kiếp này mình không thể nào yêu nhau được, T đừng nghĩ nhiều cho mệt đầu!Cả một bầu trời hụt hẫng bao trùm lấy mình. Những tia hy vọng ngập ngừng rụt rè từ sáng đến giờ liền bị dập tắt một cách không thương tiếc, dù mình đã cố giấu nó thật sâu trong lòng tới tận phút này mới dám nói ra với Uyên. Cảm giác như chìm trong hố băng vô tận, hình như trái tim mình vừa bị gió cuốn phăng khỏi lầu và rơi tự do xuống dưới kia, giữa cơn mưa lớn với những đợt sét dữ mình run run tưởng chừng chẳng còn đứng nổi, chỉ muốn khuỵu xuống, trước mắt hoa lên sau một đợt sấm chớp lập lòe. Choáng đến nỗi mình tựa mạnh vào người Uyên, hai tay bấu chặt làm Uyên giật mình- T sao vậy?- Không. Không có sao! - Mình gượng cười, cơ bắp toàn thân đều gồng cứng hết cả lên để đứng không muốn tỏ ra yếu đuối trước mặt Uyên để níu kéo tình cảm. Mình muốn giữ Uyên bằng tình yêu chân thành, bằng lời hứa hẹn đảm bảo tương lai hạnh phúc, và bằng tình cảm Uyên dành cho mình, chứ không phải là sự thương hại từ phút này, dù cõi lòng tan nát và đau điếng, mình không khóc được. Chắc do mình không muốn khóc trước mặt Uyên, hoặc cũng có thể mình đã tập được thói quen chấp nhận. Từ sau chị Diễm, chẳng còn cú sốc nào mạnh hơn nữa. Uyên chỉ là cú sốc tương tự thôi, dù vết thương mới này vô tình một lần nữa va vào vết thương cũ vẫn còn hở miệng chưa thể lành, khiến nó rỉ máu thật tiếc, khổ sở, buồn bã, chán chường, buông xuôi, cố tự động viên phải nhẹ nhàng thanh thản... Hàng loạt cảm xúc hiện ra lẫn vẫn đang ôm Uyên đấy thôi, nhưng mình cảm nhận được cơ thể ấy đang dần tan ra và sắp vuột khỏi tay ngoài mưa vẫn rơi ào ạt, trắng xóa góc đường. Từng hàng cây cao bị gió lớn dập vùi nghiêng qua ngả lại, vài chiếc lá bị gió cuốn mạnh vào trong phòng qua khung cửa sổ mở tạt hai đứa ướt nhem, lạnh run, mà dường như chẳng ai muốn đóng cửa lại, hay chí ít là quay vào trong tránh mong cơn mưa này giúp mình tỉnh ra, mong nó xóa đi, gột rửa thống khổ trong lòng. Còn Uyên, chẳng biết Uyên cứ đứng lặng người hứng mưa táp vào rát mặt vì lý do gì? Trước khi xem truyện, mọi người đọc cái này để hiểu thêm nhé."Theo Điều 8, Luật Hôn nhân gia đình Việt Nam năm 2000 thì những người có quan hệ trong phạm vi 3 đời là những người có cùng một nguồn gốc sinh ra Cha mẹ là đời thứ nhất, anh chị em cùng cha mẹ, cùng cha khác mẹ hoặc cùng mẹ khác cha anh chị em ruột là đời thứ 2. Anh chị em con chú con bác, con cô con cậu, con dì là đời thứ 3. Điều 10 Luật Hôn nhân gia đình năm 2000 cũng quy định Những trường hợp cấm kết hôn gồm giữa những người có cùng dòng máu về trực hệ, giữa những người có họ trong phạm vi ba đời. => Mình và chị là đời thứ 4 nhé các thím, được phép kết hôn theo pháp luật, không phải loạn luân nhé".Haizzz... Đêm nằm buồn quá, trằn trọc mãi không ngủ được nên lên đây tâm sự cùng các thím. Đây là chuyện thật của mình, mong được mọi người chia sẻ và cho lời khuyên. Càng ngày mình càng thấy bế tắc quá... Cứ thế này chắc mình điên mất có reg 1 nick nhưng chờ mãi không có mail kích hoạt nên không post bài được, chờ đến hôm nay mới năn nỉ mượn được nick thằng bắt đầu từ cách đây hơn 1 tháng, mình kể lại theo trí nhớ thôi, nên có nhiều cuộc trò chuyện chắc không nhớ chính xác 100% được, nhưng nội dung thì không sai lệch gì nhiều hiện đang học trung cấp năm đầu ở tỉnh. Nghe thì nghĩ là còn trẻ chứ thật ra mình cũng già rồi. Mất hết thời gian 2 năm ăn chơi đàn đúm khi học đại học ở Sài Gòn, suốt ngày chỉ biết gái gú, nhậu nhẹt và game. Cả năm học mình đến trường chắc được vài buổi, cuối cùng bị trường đuổi học. Ông bà già nản quá, lôi đầu mình về quê bắt học trung cấp gần nhà cho dễ bề quản thì hơi ăn chơi, gia cảnh tàm tạm, ông bà già cũng quen biết khá rộng nên không lo thất nghiệp sau này. Nói chung, mình hiện giờ vẫn còn rất ham vui, sống không lo nghĩ hay vướng bận điều gì cả, ngày học đêm chơi, có hôm ngày chơi đêm cũng chơi luôn chơi gì thì chắc các thím cũng hiểuCuộc sống cứ vậy trôi qua, không có gì đáng nói nếu chị ấy không xuất hiện...Hôm đó, mình đi học về thì thấy ba mẹ đang dọn dẹp phòng chị 2 nhà mình có 3 chị em, mình là út. Cả hai người đều đã có gia đình dọn ra ở riêng cả rồi, nên phòng chị 2 và chị 3 ở đến giờ vẫn bỏ trống, đồ đạc vứt lung tung trong ấy. Các thím cứ nghĩ cái nhà kho thế nào thì căn phòng này ở nhà mình có tác dụng như thế ấy.Thấy tự dưng sao hôm nay ba mẹ lại dọn dẹp căn phòng này, mình hơi ngạc nhiên nên hỏi. Thì mẹ bảo là hôm nay có chị Diễm ở dưới quê lên nhà mình ở luôn. Chị Diễm là con của dì Hai, năm nay 23 tuổi, nghĩa là lớn hơn mình đúng một tuổi. Dì Hai là bà con xa, chứ không phải chị ruột của mẹ mình nha các thím. Nói ra thì hơi rắc rối, mẹ mình và dì Hai là chị em họ bà ngoại mình thứ 4, mẹ của dì Hai thứ 3.Hồi nhỏ mỗi khi nghỉ hè hay đến dịp lễ tết mình hay về quê chơi, nhiều kỷ niệm lắm các thím à. Nhưng sau này, từ khi lớn lên rồi biết đua đòi chắc khoảng cấp 2, thì mình không về dưới cùng ba mẹ nữa. Chị Diễm trong ấn tượng của mình là một con bé đen nhẻm, mặt mũi lem luốc nhưng rất lanh, trưa trưa vẫn hay rủ mình trốn ngủ trưa đi sang mấy nhà hàng xóm ăn trộm xoài, điều về chấm muối ớt ấy còn nhỏ nhưng chị rất thương mình, khi bị dì Hai phạt đòn vì tội trốn ngủ trưa chị luôn bao che cho mình, lúc nào cũng nhận tội là tại chị xúi bậy mình, nhờ vậy mà lần nào mình cũng tránh được đòn roi nhỏ xíu biết gì đâu, toàn đưa con gái ra nhận tội thay, hơi hèn các thím nhỉGiờ nghe mẹ nói chị Diễm lên đây ở luôn, tự dưng bao nhiêu ký ức ùa về, nhìn cái thẹo to tướng do bị chó cắn ở chân khi đi trộm xoài mà thấy lòng nao nao. Rất lâu rồi mình không gặp chị, không biết bây giờ chị thế nào rồi, có còn đen thui như hồi xưa không...- Chừng nào chị Diễm lên vậy mẹ?- Chiều nay dì Hai với chị mày lên. Đứng không đó làm gì? Lại phụ mẹ dọn dẹp cho lẹ chạy lại lúi húi phụ mẹ quét dọn, miệng không ngớt hỏi tiếp- Mà sao chị Diễm không ở dưới quê, lên đây chi vậy mẹ?Mẹ chép miệng- Thì ba mày xin việc giùm nó, chứ để con gái mà cứ đi làm ở mấy cái xí nghiệp dưới đó, lương ba cọc ba đồng, tăng ca suốt ngày không có thời gian nghỉ ngơi, thấy tội quá!À ra vậy, theo mình được biết thì trước giờ chị Diễm làm ở mấy cái xí nghiệp giày da này nọ, nghe nói tụi cấp trên bóc lột sức lao động công nhân ghê gớm lắm. Giờ nghe vậy thấy cũng mừng cho chị! Nhưng mà chị hồi trước mới học xong cấp 3 đã phải nghỉ học do nhà không có tiền cho học lên cao, thất nghiệp mới đi làm công nhân. Giờ không biết ba mình xin được cho chị làm ở đâu cũng hay Cũng có việc gì tốt đâu. Chị Ánh con bác Quang đang cần người phụ việc ở tiệm làm tóc, ba mày nghe vậy nên xin giùm, sẵn chị Ánh dạy nghề luôn. Mốt con Diễm về quê mở tiệm làm tóc, hi vọng cuộc sống cũng đỡ hơn...Mẹ mình thương cảm Quang là bạn làm cùng cơ quan với ba mình, hai ông già suốt ngày café rồi ngồi đánh cờ, khá thân thiết. Bác có hai người con, chị Ánh 27 tuổi là con gái đầu, có chồng nhưng chồng vừa chết vì tai nạn xe cộ hồi năm ngoái. Còn đứa em trai suốt ngày quậy phá nên bác ấy mới tống nó đi nghĩa vụ quân sự năm nay. Chị Ánh là chủ tiệm làm tóc cũng không lớn lắm, nhưng do khéo tay và chiều lòng khách nên tiệm lúc nào cũng hục dọn phụ mẹ đến gần 1h trưa mới xong, mình ăn vội chén cơm rồi vào phòng ngủ. Trưa nay có tiết học nhưng trời nắng quá, cộng thêm đang ngủ ngon nên đánh luôn một giấc đến xế chiều. Đang nằm nướng thì mình nghe tiếng xe máy dừng trước nhà, rồi tiếng cười nói ồn ào của mẹ với ai đó, chắc là dì Hai lên lồm cồm ngồi dậy, đi ra cầu thang ngồi lén ngó xuống. Nhà mình 2 tầng, ba mẹ ngủ tầng trệt, mình ở tầng 2, phòng của hai chị mình khi trước ở cũng nằm trên này, nên khi ba mẹ có khách mình hay ra ngồi hóng chuyện. Cầu thang nằm bên phía để bộ salon khách ngồi, lại ở trên cao nên rất ít ai để ý thấy có thằng đang rình rậpDưới nhà cười nói xôn xao, ba đang rót trà với bánh ngọt mời dượng và dì Hai. Nhưng mà sao không thấy chị Diễm đâu. Mình đang thắc mắc thì nghe mẹ kêu lớn- Diễm vô đây ngồi nè con, làm gì đứng ngoài đó hoài vậy?- Dạ, bông đẹp quá nên con đứng ngắm tí...Có tiếng lí nhí của con gái từ ngoài sân vọng vào, êm tai vãi, nghe mà mát lỗ tai dễ sợDì Hai cười cười nói- Chắc nó mắc Có gì đâu, toàn người nhà, trước sau gì nó cũng ở đây lâu dài, mắc cỡ gì không biết nói, rồi đi ra sân. Một lúc sau nắm tay một cô gái vào, nhìn mà không tin vào mắt mình luôn các thím ạ, chị Diễm năm nào trong trí nhớ của mình khác xa với cô gái này nhiều khá cao, chắc khoảng hơn 1m6, dáng người hơi gầy. Mặc quần jean áo thun, gu trời trang cũng không tệ lắm, không lúa như mình vẫn hay nghĩ về gái quê. Mắt chị to đen, chiếc mũi nho nhỏ, đôi môi thì mím chặt lại chắc là vì đang xấu hổ, nhìn đáng yêu đến thót tờ rym ý lộn thót chị tự dưng mình có cảm giác chị thật mong manh yếu đuối, muốn được che chở ngay. Da chị không biết dưỡng kiểu gì mà trắng hồng chứ không đen như lúc nhỏ, dường như chị lột xác giống mấy con rắn mình hay thấy trên tivi trong chương trình thế giới động đặc biệt mình ấn tượng nhất ở chị là mái tóc dài chấm lưng, đen mượt mà, chứ không nhuộm xanh đỏ tím vàng đủ màu như con gái trên này. Nghe nói con gái ở quê hay gội đầu bằng quả bồ kết, không biết có phải chị cũng vậy hay sao mà tóc bóng mượt ơi là mượt, nhìn cứ muốn được vuốt được một lúc, dang nghe ba mẹ mình hỏi chuyện thì chợt dì Hai hỏi thăm mình- Thằng T đâu rồi em? mình xin phép được giấu tênBa mình cười- Giờ này nó còn đang nằm nướng trên phòng, thằng này con trai mà ngủ dữ lắm, suốt ngày ăn rồi ngủ, dậy thì đi chơi. Lêu lổng lắm chị à, vợ chồng em dạy mãi không được. Nay có cháu Diễm lên đây, chắc phải nhờ kèm cặp nó mình là vậy, gặp ai cũng bêu xấu con trai. Mà không hiểu sao lúc này, nghe ba mình nói xong tự dưng chị Diễm ngó lên cầu thang, đúng lúc cái đầu mình đang ló ra nhìn chị. Thế là bốn mắt nhìn nhau trào máu họng, mình hoảng hồn lật đật thụt đầu vô, còn nghe loáng thoáng tiếng chị cười khúc Gì vậy Diễm?Có tiếng dì Hai hỏi. Chắc tự nhiên nghe chị cười, dì lấy làm Dạ, không có len lén nhìn xuống thì thấy chị đang le lưỡi, rồi lại ngồi cúi đầu mân mê mấy ngón nhà ngồi nói chuyện thêm gần tiếng sau thì hai vợ chồng dì Hai về, không quên dặn dò chị Diễm cố gắng học nghề. Ba mẹ có giữ lại ăn cơm nhưng dì Hai nhất quyết từ chối, chắc nhờ vả lo cho chị Diễm cũng làm dì thấy ngại rồi, không muốn phiền thủ lúc ba mẹ tiễn dì dượng về, mình lật đật chạy vào toilet rửa mặt mày, mặc áo vào mình ở nhà toàn cởi trần, khi trước có chơi thể hình nên người khá đô, xong rồi chạy tọt xuống dưới nhà này chị Diễm cũng vừa đi vào sau khi tiễn dì dượng về quê, mặt chị buồn buồn, chắc lần đầu xa gia đình, nhìn mà thấy tội. Mình đi lại gần bắt chuyện ngay- Chị, nhớ em không?Chị ngước nhìn mình mình cao hơn 1m7, không cao lắm nhưng được cái cao hơn chị, một lúc sau mới cất được tiếng- T phải không? Nay cao dữ hén!Vừa xuống đã nghe khen, mình khoái chí cười tít mắt- Cao vậy mà chị còn nhìn ra em hả?Vừa nói mình vừa đứng sát lại gần, đưa tay đo khoảng cách từ đỉnh đầu chị so với người mình thì khoảng tầm ngang cổ gần đến Chị nhìn đâu có ra, tại thấy cưng ở nhà này, không phải T thì là ai nữa? Với lại nhìn mặt cũng quen nhìn mình cười lém ra chị vẫn lanh như xưa, nãy giờ mình bị vẻ ngoài của chị đánh lừa rồi. Ơ mà, chị vừa kêu mình là gì ấy nhỉ? Cưng à? Ax ax tức vãi, mình ghét nhất ai gọi mình bằng cái từ nàyMình nhăn mặt- Đừng gọi em là cưng. Em lớn rồi đâu phải như hồi đó, cưng gì không Lớn thì lớn vẫn nhỏ hơn chị, gọi cưng nghe cho nó thân hấp háy đôi mắt đen láy, thật là...Mình tức quá mà không biết nói gì, làu bàu- Lớn hơn có 1 tuổi mà làm thấy ớn...Chưa nói xong thì ba mẹ đi vào, làm mình ngưng ngang. Ba mẹ kêu mình phụ chị mang đồ lên lầu, chị tất nhiên là sẽ ở phòng kế phòng mình ở trên lầu rồi, đêm nay nhát ma hù cho biết tay. Nghĩ tới cảnh đó mình thấy khoái chí trong lòng, miệng cười Cưng cười gì mà ghê vậy? Nghĩ bậy gì đó?Tiếng chị vang bên tai làm mình giật bắn, lật đật ấp úng- Đâu có, đâu có gì đâu. Em đang nhớ lại cảnh thằng bạn bị té xe, nên thấy mắc nhìn mình nghi ngờ- Bạn té xe mà mắc cười, sao cưng ác quá vậy?!- Té nhẹ à chị ơi, tại nó chạy xe bốc đầu lấy le với tụi con gái nên bị té, mắc cười lắm!Công nhận tài nói xạo của mình vãi thiệt, chị tin sái cổ ngay, không hạch hỏi gì thêm chị đưa đồ vào phòng xong xuôi, chị bảo mình- Xong rồi, cám ơn cưng nghen. Giờ chị phải đi tắm, còn xuống phụ dì dượng dọn cơm chị đuổi khéo, mình đành đi xuống nhà. Trong đầu không hiểu sao lại cứ tưởng tượng đến những hình ảnh lung tung...Sau khi tắm xong, chị đi xuống bếp phụ mẹ mình dọn cơm. Mình cũng lại bon chen vờ bê nồi cơm, lấy ghế ngồi ra sắp xếp. Đứng gần chị nghe mùi thơm lắm các thím ạ, mà chả biết là mùi gì. Mình tò mò hỏi nhỏ không dám nói lớn, sợ mẹ mình nghi ngờ mình có ý đồ xấu với chị thì bỏ mợ.- Chị xài dầu gội gì mà thơm vậy?- Trời, dầu gội với xà bông tắm rẻ tiền mấy ngàn 1 cục à, thơm gì đâu mà nghĩ mình trêu, nên chị hơi ngại đỏ mặt Có dầu gội với sữa tắm dì để trong đó mà, sao con không lấy xài hả Diễm?Tự dưng có tiếng mẹ vang lên, làm thót cả tờ rym. Nãy giờ nói nhỏ xíu mà bà cũng nghe, công nhận mấy bà già thính tai vãi, các thím sau này có tán gái nhớ cẩn thận kẻo bị mẹ tụi nó nghe được tát vỡ alô Dạ, tại dầu gội con xài dưới quê còn nên đem theo lên đây xài cho hết luôn, đỡ phí mà dì. Chứ con không có ngại gì lỏn lẻn cười Ừ, thì dì dặn con vậy. Lên đây ở nhà dì rồi thì cứ tự nhiên, xem như ở nhà. Không được làm khách nghe chưa?- Dạ, con biết thường khi ăn cơm mình hay ngồi cạnh mẹ. Hôm nay có chị lên rồi, mẹ đuổi mình qua phía đối diện ngồi với ba, nhường chỗ cho chị. Vậy càng tốt, tha hồ ngắm nhà chị mặc đồ bộ, loại quần dài và áo có tay màu trắng, nhìn kín đáo, nết na thùy mị lắm. Không như mấy nhỏ bạn mình, ở nhà toàn mặc quần soọc ngắn cũn cỡn với áo thun sát nách, mỗi khi ngồi xuống là lú sịp cả tấc. Sau vai chị choàng cái khăn để mái tóc xõa dài lên, chắc là mới tắm tóc còn ướt, sợ chảy ra áo. Lúc này nhìn chị đáng yêu vãi đ*í, mình ngồi đối diện, tay gắp thức ăn và cơm lia lịa nhưng cặp mắt không lúc nào rời khỏi mới lên còn ngại ngùng nên chị ăn rất chậm. Cả nhà ăn gần xong rồi mà chị vẫn chưa hết chén cơm, thấy vậy mình liền gắp cục thịt gà bỏ vào chén chị thói galang từ nhỏ đã thấm vào máu, miệng hối thúc- Sao chị ăn chậm quá vậy? Ăn nhiều vô, có gì đâu mà ngại. Mẹ em làm đồ ăn nhiều lắm, không thiếu Ừ, ừ. Chị biết rồi...Thấy vậy ba mẹ không nói gì thêm, ăn hết chén cơm cũng buông đũa, đi lên nhà trên để cho chị đỡ ngại Ủa, sao dì dượng ăn ít vậy T?Chị hỏi Tại chị ngại không dám ăn đó, nên ba mẹ em ngưng sớm đi lên trước cho chị thoải vậy, chị nhăn mặt- Vậy hả? Chết rồi, kì quá. Làm sao đây?- Thì mốt chị tự nhiên đi, đừng mắc cỡ ngại ngùng gì nữa hết là được. Ba mẹ em không thích vậy đâu!- Ừ... !!Chị đáp, giọng ỉu Chài, nói vậy chứ không có gì đâu. Chị cứ coi nhà em như dưới chị là được Sao được, nhà cưng mà sao coi như nhà chị Ax, có gì không được? Chị xa cách quá ba mẹ em ghét chị ráng chịu..- Ừ, thôi để chị chu môi, làm điệu bộ như đứa bé vừa bị thằng cô hồn nào đó ăn cắp cây kẹo, đang hờn dỗi. Mình nhìn mà thèm cắn cho vài miếng...Sau đó, mặc cho mình nài ép, chị vẫn ăn có một chén cơm, húp thêm tí canh rồi thôi. Rồi chị dọn dẹp nhà bếp. Bình thường ăn cơm xong là mình tót lên phòng ôm cái máy tính ngay, hoặc lên đồ đi chơi với bạn bè. Tùy hôm và tùy theo lịch hẹn, gái trai không phân biệt, đứa nào đt trước thì đi với đứa đó. Hôm nay thì khác, mình ở lại, đứng xớ rớ phụ chị, làm ba mẹ mình ngồi trên nhà coi tivi cứ nhìn xuống bằng ánh mắt sảng hồn !- T lên trước đi, để chị dẹp được đuổi mình lên, không cho làm kệ chị nói, mình lăng xăng đi tới đi lui gom chén đũa, cất nồi cơm...- Thôi, được rồi. Giờ chị rửa chén, T lên trước chơi Làm gì đuổi em hoài dzậy? Đứng đây chơi hem được hả?Bị đuổi như đuổi tà, bực quá, mình sầm mặt xuống, làm mặt vậy, chị le lưỡi- Đâu có. Tại chị rửa chén sợ văng nước xà bông dơ trúng T thôi, mất công tắm lại Không sao, em chưa tắm cười he Hèn gì nghe hôi chua nãy giờ, đi tắm đi ông tướng, ở dơ thấy ớn!Chị lườm chưa kịp đáp thì có tiếng mẹ gọi- Đt con reo um sùm nãy giờ kìa đang vui thì thằng nào phá đám đây, bực vãi. Mình chạy lên lầu, cầm đt lên xem thì thấy 3 cuộc gọi nhỡ của thằng Thanh sida, liền gọi lại cho Nãy giờ làm gì không nghe đt vậy mậy?Đt vừa reo chưa dứt tiếng thì nó bắt máy hỏi Tao bận, có gì mà gọi dữ vậy?- Lên đồ đi, 15p nữa ghé tao, mới tán được 2 em kute vãi lúa, hẹn đi cf tối nay Vậy hả? Ở đâu ra ngon vậy?- Hè hè, lượn trong siêu thị săn được. Rồi, vậy nhen, tao chờ đang định đồng ý, không hiểu sao tự dưng lại từ Tối nay tao bận rồi, mày rủ thằng Hải khìn đi Ơ dm thằng này, bận clgt?- Tao có hẹn chat với em kia rồi, mày éo biết đâu mà hỏi Ừ, dm không đi đừng có tiếc nhen ku, 2 em này kute lắm đó!!Thằng Thanh sida gầm gừ trong Ừ, nhường 2 đứa mày, éo tiếc đâu. Thôi à!Mính tắt máy, lót tót chạy xuống nhà dưới. Chị rửa chén xong rồi, lẹ vãi, gái nhà lành đảm đang có Chị...Nghe mình kêu, chị đang lau dọn khuôn bếp thì quay Gì T?- Chị sắp xong chưa?- Sắp, lau cái này nữa là xong. Chi vậy?- Đi uống café với em không?Mình cười hiền lành, miệng dụ lắc Thôi, T đi đi. Chút chị phải ngủ sớm, mai ra tiệm học nghề Chời ơi, mới 7h, đi chút về sớm tha hồ mà mình nói cũng có lý, chị trầm ngâm 1 chút rồi lại lắc Thôi, uống café nóng lắm. T đi với bạn đệch, bực lắm rồi nhá. Xưa nay ít khi mình mở miệng mà bị gái từ chối, giờ bị chị lắc đầu 2 lần, thiệt đúng là... Không biết nói gì nữa. Vào quán café thì bắt buộc phải uống café à? Đang đứng xớ rớ chưa kịp nói, thì mẹ mình lù lù đi xuống kêu Diễm thay đồ đi con, đi đây với dì Dạ, dì chờ con Mình rủ nãy giờ không đi, bà già vừa mở miệng là chạy đi thay đồ ngay, chẳng thèm hỏi là đi đâu? Loạn cmn hết bội quá, mình leo lên phòng, khi đi ngang phòng chị không quên ngó vào, cửa đóng kín mít, chả nhìn được dt lên bấm số gọi cho thằng Thanh Gì đó ku?- Đang ở đâu vậy? Đi chưa?Mình Đi rồi, tao với Hải khìn đang ngồi với 2 ẻm đây. Sao vậy? Bể kèo rồi hả há há..- Ờ, ngồi quán nào vậy? Tao Thôi mày ở nhà đi, nãy rủ éo đi thì thôi. Giờ 2 thằng 2 ẻm đủ cặp rồi, ra làm gì Ờ, éo cho thì thôi. Biến bực dọc tắt dt, sau đó bật máy tính lên. Không cho đi thì thôi, bố mày ở nhà xem xxx cũng sướng kém gì... Trời đang nắng chói chang, mây đen bỗng ùn ùn kéo tới giăng đầy. Mình ngả lưng trên chiếc võng giăng sau vườn. Gió thổi từng cơn mát lạnh mà sao lòng mình nóng rực, không tài nào bình ổn được những suy nghĩ bấn loạn trong tâm trí. Hàng trăm câu hỏi lởn vởn quanh đầu, tại sao, tại sao, tại sao??? Tại sao chị lại đồng ý cho người ta coi mắt? Tại sao chị có thể bỏ mặc, không thèm đếm xỉa đến cảm giác của mình? Tại sao chị có thể nhẫn tâm đến vậy, vứt bỏ mình chỉ trong một giây thôi sao? Mấy lần mình bật dậy, muốn hỏi chị cho ra lẽ, nhưng chị đang rửa chén dọn dẹp cùng em Uyên. Hơn nữa dì dượng cũng đang ở nhà, rất bất tiện. Mặt khác, hiện tại mình đang rất tức giận, lúc này mà nói chuyện với chị, mình sợ sẽ không kiềm được tuôn ra những lời lẽ không hay làm chị đau lòng, khi đó mọi chuyện sẽ còn rắc rối hơn gấp bội. Sau khi suy đi nghĩ lại, tính toán thiệt hơn, mình quyết định cố dằn lòng, chờ đến chiều về nhà sẽ nói chuyện rõ ràng với chị. Tính thì tính vậy, nhưng trong lòng vô cùng bất an, cứ như có cây dằm đâm vào tay chẳng thể lấy ra, phải ráng chịu đựng. Cảm giác thật sự rất tệ, cực kỳ khó chịu. - Nghĩ gì mà mặt đơ ra vậy? - Em Uyên ngồi xuống chiếc võng bên cạnh. - Nghĩ gì đâu.. - Mình lắc đầu. - Thật không nghĩ gì không? - Ẻm cười. - Ừm, một chút thôi. - Lo chị Diễm bỏ T đi lấy chồng hả? - Ai nói? - Bị động vào nỗi đau, mình nhảy dựng lên như đỉa phải vôi. - Cần gì ai nói, Uyên hiểu T quá mà! - Làm như mình hay lắm! - Mình lầm bầm. - Tự tin cho lắm vào, ta đây bảnh bao nhiều người thích. Giờ sắp bị người yêu đá đít, bỏ đi lấy chồng. Uyên cũng hiểu nỗi khổ của T! - Ẻm chép miệng. - Đang bực bội, đừng kiếm chuyện nhen! - Mình bật dậy gầm gừ. - Kiếm chuyện gì đâu? Nói sự thật thôi mà. - Sự thật con khỉ! Chị Diễm sẽ không đi đâu hết, thằng Hàn xẻng khốn kiếp đó đừng mong gặp được chị, chứ đừng nói mà mơ cưới. - He he.. T cản được sao? - Cần gì cản, tự chị sẽ làm vậy. T biết chị đùa, muốn thử lòng T thôi! - Ừ, ráng tự huyễn hoặc bản thân đi, để rồi xem! - Em Uyên phẩy tay, ngả người lên võng nhắm mắt lại. Mình nằm ngước mặt nhìn bầu trời đang chuyển dần sang màu xám, tâm trạng cũng xám xịt theo. Bất chợt mình đưa mắt vào nhà, chị đang ngồi nói gì đó với dì, chắc bàn chuyện coi mắt sắp tới. Có vẻ như mọi thứ đang chuyển biến theo chiều hướng tiêu cực, chuyện mình không muốn thấy nhất dường như sắp biến thành sự thật. "Không sao đâu! Chị đùa thôi mà, rồi mọi việc sẽ lại trở về trật tự như trước. " Tự an ủi bản thân chẳng biết bao nhiêu lần mà sao mình không tài nào bình tâm được. - Ngủ đi, đừng lo nữa! Tối về rồi nói chuyện với chị sau, có gì Uyên nói giúp cho! - Em Uyên chợt nói. - Ừm..!! - Câu nói em Uyên đến thật đúng lúc, mình cảm thấy bớt lo phần nào. Mắt nhắm lại dỗ giấc ngủ, tối nay sẽ là một cuộc chiến quan trọng đầy khó khăn, mình cần có được sự minh mẫn, tỉnh táo tốt nhất. Trời mát mẻ, gió thổi hiu hiu, dù tâm trạng bất ổn nhưng mình ngủ rất ngon. Khi em Uyên kêu dậy cũng đã nhập nhoạng tối, lục tục rửa mặt thay đồ, chào dì dượng rồi lên xe về. Em Uyên cố tình đẩy chị qua đi với mình nhưng chị từ chối, rốt cục mình lại cô đơn trên quãng đường không dài cũng chẳng ngắn tí nào. Rõ ràng chị muốn tránh mặt mình, khi mình cho xe chạy song song với em Uyên, chị luôn quay mặt về phía bên kia. Chị giận, không muốn nói chuyện với mình sao? Không thể nào, lúc sáng còn rất vui vẻ, dịu dàng bôi thuốc ình mà. Vậy chỉ còn một lý do thôi, chị quyết tâm bỏ mình đi lấy chồng nên giờ không muốn đối diện với mình nữa. Chị chán phải giải thích với mình, hay sợ mình sẽ làm chị mềm lòng lay chuyển?!? Lần đầu tiên mình thấy đoạn đường về nhà sao dài đến thế. Khi mà hai người cùng nhìn về hai hướng khác nhau. Không, đúng hơn là một người nhìn hướng khác và người kia nhìn theo. Thật nhạt nhẽo, vô vị! Giữa mình và chị như dần hình thành khoảng cách vô hình, nhìn thì gần ngay trước mắt nhưng thực ra quá xa xôi. Em Uyên cũng im lặng không nói gì, có lẽ không khí căng thẳng làm ẻm thấy khó chịu. Chỉ có đôi mắt nâu ướt át của ẻm thỉnh thoảng nhìn mình an ủi. Lòng mình hơi xúc động, em Uyên ngoài mặt luôn đối lập với mình, rất ít khi tỏ ra dịu dàng như chị, tuy vậy lòng ẻm đối với mình thế nào, cả ba người đều hiểu rõ. May mắn làm sao, cuối cùng đoạn đường đầy đau khổ cũng kết thúc, mình thở phào nhẹ nhõm khi chạy xe vào nhà. Ba mẹ đi vắng, càng tốt, đúng lúc mình cần không gian vắng vẻ thoải mái để "đại chiến " với chị. Vừa bước vào nhà, chị đã chạy nhanh lên lầu. Em Uyên ra hiệu ình đuổi theo, không quên dặn mình nếu thấy tình hình không tốt thì nhá máy, ẻm sẽ lên hỗ trợ. Mình hít sâu, bước từng bước nặng nề lên trên. Thành hay bại tùy thuộc vào giây phút này, tôi ơi cố lên!!! "Cộc cộc " - Chị làm gì vậy? Em vào được không? - Cửa đóng, mình buộc lòng phải gọi. Không nghe đáp, tần ngần một hồi, mình mở cửa đi vào. Không thấy chị, có lẽ vào phòng tắm rồi, mình nghe tiếng vòi hoa sen. - Chị tắm hả? - Mình hỏi lớn. - Ừm.. - Thật lâu chị mới đáp. - Em chờ chị nhen! - Có gì không T? - Em có chuyện muốn nói.. - Chuyện gì? - Chị hơi ngập ngừng. - Chị tắm nhanh đi, ra rồi nói sau. - Chị mệt lắm! Tắm xong chị ngủ sớm, có gì khi khác nói nhen! - Còn có khi khác nữa sao? - ...!! - Vậy đi. Em ngồi đây chờ chị. Không đợi chị nói gì thêm, mình ngồi xuống giường. Chị thật sự muốn tránh né mình, xem ra tình hình còn tệ hơn mình nghĩ. Chờ gần nửa tiếng chị vẫn chưa chịu ra, tiếng nước trong phòng tắm vẫn chảy đều. Mình nóng ruột gõ cửa - Chị xong chưa? Tắm gì lâu vậy? - ...! - Nghe em nói không? - Mình kêu lớn. - Ừm, chị ra nè. - Chị nói khẽ, giọng hơi e dè. Mình nghe tiếng nước chảy từ vòi hoa sen xuống ào ào, nhưng dường như nước không xối lên người chị mà dội thẳng lên nền gạch. Hai âm thanh rất khác nhau, từ lúc mình vào đến giờ nước vẫn chảy suốt như thế, chị không tắm, chỉ muốn chui vào đó trốn mình sao? - Chị không ra em đạp cửa vô đó! - Chờ hoài không được, mình gần như muốn hét lên nhưng ráng kìm lại được, giọng nói hơi run rẩy. - Chị ra.. ra liền nè! - Chị lật đật trả lời, tiếng nước chảy cũng ngưng bặt. Lại chờ thêm khoảng 10 phút, chị mới chầm chậm bước ra. Cả người khô ráo, tóc cũng chẳng ướt chút nào, chỉ có hai mắt đỏ hoe, dù chị cố tình lau khô những vẫn còn ngấn nước long lanh. - T... tính nói gì với chị vậy? - Chị rụt rè hỏi. - Chị ngồi xuống đi đã. - Mình chỉ xuống giường. - Chị đứng được rồi. T... nói nhanh đi, chị còn ngủ nữa.. - Chị hơi cắn môi, mắt không dám nhìn mình. - Chị ngồi đi rồi em nói. - Mình lặp lại, mắt nhìn thẳng chị. Chị lúng túng ngồi xuống, rồi như thấy gần mình quá, lại lặng lẽ hơi nhích ra xa. Tim mình đau nhói. Cũng chính con người này, tính cách này, e dè nhút nhát, ngây thơ ngoan ngoãn đã làm mình yêu thắm thiết. Nằm mơ mình cũng không ngờ có một ngày, người yếu đuối ngoan hiền như chị lại có thể cho ra một quyết định mà ngay cả những kẻ tự ình mạnh mẽ cũng khó thể làm được. - T nói đi, chị nghe.. - Mặt chị vẫn cúi, tay mân mê tà áo. - Em không có gì để nói hết. Người phải nói là chị. - Chị? T muốn chị nói gì? - Em muốn biết những gì chị nói với dì dượng lúc trưa là thật hay đùa? Lý do? - Mình vào thẳng vấn đề, không vòng vo gì nữa. Chị nhìn mình, rồi nhìn vạt áo, một lúc lại tiếp tục nhìn mình, tay vẫn mân mê nó như muốn che giấu sự bối rối. Thủy chung chẳng nói lời nào. - Sao không trả lời em? - Chờ không được, mình nói. - Chị... không biết nói sao nữa.. - Có sao nói vậy, có gì khó khăn đâu! - ...!! - Haizzz.. thôi được rồi. Vậy em hỏi từng câu cho chị dễ nói, được chứ? - Mình thở dài. - Ừm..! - Chuyện coi mắt hồi trưa, chị đồng ý là thật hay đùa vậy? - Tim mình đập như trống trận, mong mỏi chị sẽ cười khúc khích rồi bảo chỉ là đùa chọc mình thôi, được vậy thì hay biết mấy. - Ừm..! - Ừm là sao? Thật hay đùa? - Mình nín thở chờ đợi. - Thật. Toàn thân mình lạnh lẽo như rơi xuống vực sâu, mặt mày xây xẩm. Dù đã lường trước câu trả lời của chị, nhưng khi chính thức đối diện với nó, mình vẫn không thể chịu nổi. Trong lòng gào thét điều này chỉ là dối trá, chị đang đùa với mình, nhưng nhìn thái độ của chị, mình biết đây là sự thật. Gương mặt đó, ánh mắt đó, rụt rè nhưng chẳng chút ý cười. Chị không đùa. - Chị... - Mình nghẹn giọng lắp bắp, nói chẳng ra hơi. - Chị xin lỗi T nhiều lắm!!! Chị ngước nhìn sự đau khổ của mình, mắt đã nhạt nhòa màn nước. Chị khẽ nắm tay mình nhưng rồi chợt nhớ ra gì đó lại vội buông. Thật lâu, mình dần trấn định tinh thần. Bây giờ không phải lúc yếu mềm, mình cần phải mạnh mẽ, tỉnh táo để khuyên nhủ chị, phải giành lại chị trước khi tia hi vọng cuối cùng tan biến. Mình hít một hơi thật sâu vào lồng ngực - Lý do, em muốn biết lý do? - Không nói có được không? - Chị mím môi. - Không. Em rất muốn biết! - ...! - Chị nghĩ thế nào cứ nói thế ấy, đừng lo gì hết, em không sao đâu! - Mình trấn an. - Chị không muốn nói nữa, khi khác mình nói.. - Chị vụt đứng lên. - Sao vậy? Sao lại không nói được? - Mình ngỡ ngàng. - T đừng ép chị nữa mà! Xin T đó... chị mệt lắm! T ra ngoài cho chị ngủ đi.. - Chị nghẹn ngào, nước mắt lăn dài trên má. - Chị mệt? Còn em không mệt sao? Quen nhau bao lâu, hứa hẹn những gì, chị còn nhớ không? Cố gắng biết bao nhiêu mới được đến hôm nay, đùng một cái chị đòi đi lấy chồng, bỏ em lại phía sau. Chị nói em phải làm sao? Hả??? "Rầm!! " Mình điên tiết trút giận vào vách tường. Chị càng khóc, mình càng đau. Mà đã càng đau, lòng lại càng hận. Cớ gì chị lại muốn lấy chồng, bỏ rơi mình, để rồi hai đứa phải đau thế này? Hành động của mình khiến chị khóc to hơn, tiếng nỉ non vang vọng khắp nhà. Cũng may ba mẹ đi vắng, nếu không thật chẳng biết ra thế nào. Mình thừa biết chị nghĩ gì, nhưng mình muốn nghe chính miệng chị nói ra, để rồi sau đó sẽ phân tích, giải thích cho chị hiểu đó là quyết định sai lầm. Mình và gia đình mình mới chính là nhà của chị. - Hôm nay nếu chị không nói, em sẽ ngồi ở đây luôn. - Mình ngồi xuống. Em Uyên lấp ló ngoài cửa, mình ra hiệu cho ẻm đừng vào. Có lẽ nghe chị khóc lớn, ẻm sợ có chuyện nên chạy lên. Nhìn chị nước mắt nước mũi tèm lem, bao nhiêu bực tức trong mình tan thành mây khói. Lấy khăn nhẹ nhàng lau mặt cho chị, mình dịu giọng - Đừng khóc nữa! Em hơi nóng... chị nín đi rồi mình nói chuyện! - Mỗi lần T như vậy... chị sợ lắm..!! - Chị nấc nghẹn, nhìn mình oán trách. - Xin lỗi mà!! Em không vậy nữa đâu. - Mình vòng tay ôm chị. Ngồi tựa vào người mình một chút, chị nhổm dậy, đứng đối diện mình. - Nói em nghe được chưa? - Mình ôn tồn hỏi, ráng chặn lại sự hối hả, bức bối trong lòng. - Chị nói, nhưng T phải hứa không nổi giận nữa! - Chị lấm lét ngó mình. - Ok, em hứa! Chị nói đi! - Giờ chị có bắt mình làm gì mình cũng làm, đừng nói lời hứa cỏn con thế này. - Chắc không đó? Hứa rồi nhen! - Chị vẫn nghi ngờ. - Chắc như bắp. Nói lẹ giùm cái cô nương! - Kiểu cách trẻ con của chị làm mình đang lo lắng cũng phải phì cười. Thấy mình cười, chị mới tỏ ra yên tâm. Sau khi trầm ngâm, đắn đo như sắp xếp lời nói, chị cắn nhẹ môi - Chị muốn lấy chồng là thật. T khoan hãy nói gì, nghe chị nói hết đi. Ba mẹ chị lớn tuổi rồi mà ngày nào cũng phải đi làm thuê làm mướn cho người ta, sống cực khổ thiếu thốn đủ thứ. Lúc trưa mẹ chị nói dạo này ba bị đau lưng, tối về là ê ẩm khắp người, suốt đêm không ngủ được, chị lo lắm! Nên.. - Nên chị muốn lấy chồng giàu có để báo hiếu? - Mình cắt ngang. - Ừm. - Chị lặng lẽ gật đầu. - Chỉ vậy thôi? - Ừm. - Không còn lý do nào khác? - Ừm. - Chị đang nói dối em đúng không? - Mình nhìn thẳng vào mắt chị. - Không có. - Chị bối rối quay đi. - Nếu chị không chịu nhận, vậy để em nói chị nghe tại sao em biết chị nói dối. Thứ nhất, việc dì dượng lớn tuổi rồi vẫn còn chịu cực chịu khổ, đâu phải chỉ mới ngày một ngày hai. Sao lâu nay chị không đòi đi lấy chồng phụ giúp gia đình mà lại muốn vào lúc này, ngay khi mình vừa có nhiều chuyện không vui xảy ra? Thứ hai, hồi trưa lúc dì dượng bàn chuyện gả chị, rõ ràng khi đó chị chưa hề nghe chuyện dượng bị đau lưng, nhưng lúc ấy chị vẫn đồng ý đi coi mắt. Em nói vậy đã rõ ràng chưa? Tóm lại, em biết chị muốn đi lấy chồng không liên quan gì đến lý do phụ giúp gia đình như chị vừa nói, hoặc có chăng nữa thì đó cũng chỉ là thứ yếu, lý do chính khiến chị quyết định như vậy là vì em và Uyên, vì lo sợ áp lực từ gia đình em, phải không? Mình tuôn một tràng, nói hết những suy nghĩ ứ đọng trong đầu từ trưa đến giờ không được giải tỏa. Nói xong, mình thấy cả người nhẹ hẫng như vừa trút được gánh nặng nghìn cân, thêm vào vẻ mặt ngơ ngẩn của chị, mình biết đã nói trúng tâm ý chị. - Có gì phải ngạc nhiên? Em không hiểu chị, còn ai hiểu nữa. - Mình đắc ý. Nếu chỉ có thế này, mình tin chắc có thể thuyết phục được chị. Bất kỳ ai đừng mong cướp được chị khỏi tay mình. - T nói không sai, nhưng mà chưa đủ.. - Chị lắc đầu. - Gì nữa? - Đến phiên mình ngơ ngác. - Chị không muốn nói làm T đau lòng, nhưng mà... chắc không nói không được.. - Chị nói đi! - Thái độ nghiêm trọng của chị làm mình vô cùng lo lắng. Chị bước lại cửa sổ, đưa đầu ra ngoài hứng gió trời như để thanh tĩnh tinh thần, lấy thêm can đảm để nói điều gì đó với mình. Sau giây lát suy tư đắn đo, chị hơi nghiêng đầu, nhỏ giọng - Từ hôm xảy ra chuyện ấy đến giờ, chị luôn bị hình ảnh đó ám ảnh, tối ngủ cũng nằm mơ thấy.. - Hình ảnh nào? - T và bé Uyên ôm nhau.. Mình lặng người, chẳng biết nói gì. - Chuyện qua rồi, đã là quá khứ rồi. Chị không ghét bé Uyên, cũng chẳng trách T. Chị muốn quên đi, bỏ qua hết, xem như chưa từng có chuyện gì xảy ra, nhưng sao không làm được. Mỗi khi chị rảnh rỗi, cảnh tượng đó lại hiện ra, ngủ cũng mơ thấy. Lòng tin của chị dành cho T cũng không còn, luôn lo sợ nếu mình tiếp tục, liệu còn có lần thứ 2, thứ 3, thứ 4... T làm như vậy nữa không? Nếu chuyện đó xảy ra lần nữa, chị chết mất!!! - Sẽ không bao giờ có chuyện như vậy xảy ra nữa. Bây giờ không, sau này càng không có. Chị tin em đi!! - Mình gằn giọng khẳng định thật mạnh. - Chị xin lỗi! Chị muốn lắm nhưng không thể tin T được nữa! Tình yêu mà không còn lòng tin thì đâu thể nào có được hạnh phúc! Mình chia tay đi, T đến với bé Uyên, chị lấy chồng báo hiếu cho ba mẹ.. - Chị có biết mình đang nói cái gì không? Em không cho phép chị làm vậy! - Mình gầm lên. - Không cho phép thì T làm gì? Giết chị sao? - Chị bặm môi. - Em... em... - Mình lắp bắp mãi chả nói được lời nào. Bất lực quá! - T về phòng đi, chị muốn ngủ! - Chị đang giỡn phải không? Vậy đủ rồi, đừng giỡn nữa.. - Mình cố trông chờ một phép lạ hiện ra. - Những gì từ nãy đến giờ chị nói đều là thật. T đừng như vậy nữa, không tốt cho hai đứa mình.. - Như thế nào mới tốt? Em quen người khác, chị lấy thằng Hàn xẻng đó, vậy là tốt hả? - Mình hét to như thằng khùng lên cơn. - Thà như vậy còn hơn chị phải sống chung với một người chẳng biết sẽ lừa dối mình lúc nào, ôm ấp một cô gái khác sau lưng mình. Cảm giác bị phản bội đó, T làm sao có thể hiểu được?! - Chị nức nở gào lên. Cơn điên của mình vụt tắt. Phản ứng của chị vươt quá sự tưởng tượng của mình. - Đó chỉ là cảm xúc nhất thời thôi, em đã giải thích với chị nhiều lần rồi mà. Em biết lỗi rồi, em sẽ không bao giờ làm gì có lỗi với chị nữa! Nếu chị không tin, em có thể thề, thề độc cũng được, miễn là chị tin và tha thứ cho em! - Thề rồi thì sao? Chị có thể coi như chưa từng chứng kiến chuyện đó? Có thể vui vẻ tin tưởng, yêu thương T như trước kia? Chị không làm được. - Em không đòi hỏi chị phải tha thứ cho em ngay bây giờ. Em chỉ xin chị cho em một cơ hội để bù đắp, để sửa sai! Rồi thời gian qua, chị sẽ quên được mà, mình sẽ lại vui vẻ như trước kia! - Mình cố giải thích trong tuyệt vọng. - Không phải chị không cố gắng, hai hôm nay chị đã thử rồi, chị không làm được. T có nói thêm cũng chỉ vậy thôi, không thay đổi được gì đâu. Ra ngoài đi, chị mệt lắm rồi! Xin T đó! - Chị như biến thành người khác, quyết liệt và tàn nhẫn. - Em.. - Ra đi! - Em không ra, không đi đâu hết. - Mình chai mặt, ngồi lì xuống giường. - Được rồi. T không đi? Chị đi. Nói là làm, chị mở tủ gom đồ ngay lập tức. - Đừng! Em đi, em đi nè! Chị ngủ đi.. - Mình hoảng hồn vội đứng lên, đi nhanh ra ngoài, không dám ở lại thêm một giây nào nữa. "Rầm! " Vừa ra khỏi phòng, cánh cửa đã đóng sầm sau lưng mình. Lòng đầy cay đắng, mình thất thểu lê xác xuống lầu như thằng ăn mày chết đói lâu ngày. Hết cách rồi, bao lời yêu thương, hứa hẹn đầy ắp trên môi định nói ra để kéo chị lại đều không có cơ hội tỏ bày. Thà rằng chị muốn lấy chồng để báo hiếu cũng được, hay vì sợ áp lực từ gia đình mình cũng được, thà như vậy mình còn có thể giải thích, có thể an ủi, có thể níu kéo. Đằng này... Chị lại bảo chẳng còn tin mình nữa, chẳng muốn yêu mình nữa.. Biết nói gì đây.. Hứa? Đã hứa rồi. Xin tha thứ? Đã xin rồi. Ăn năn hối cải? Đã làm tất cả. Vẫn không thể cải biến được tâm ý chị, đành chấp nhận sự thật trần trụi này sao? Làm sao mình có thể sống với nỗi đau lớn thế này? Liệu mình chết đi, chị có hối hận mà quay lại, tha thứ ình không? Mình bắt đầu nghĩ lung tung. Chết, nghe thật dễ dàng nhưng mình không thể làm thế. Ơn cha ơn mẹ chưa báo, vì một người con gái tự hủy hoại bản thân, mình không phải là thằng bất hiếu thiếu não. Nhưng mất chị rồi, sống cũng khác gì chết chứ. Mình không muốn mất chị. Mình sẽ không bao giờ để mất chị. Nhưng giờ phút này mình chẳng biết làm thế nào để giữ được chị cả. Bấn loạn đến chẳng thể nghĩ được gì ra hồn nữa. - Sao rồi? Chị nói sao? - Thấy mình lết xuống, em Uyên chạy lại hỏi tới tấp. - Hết rồi. - Mình uể oải buông phịch xuống salon chẳng khác thằng nghiện thiếu thuốc. - Là sao? Nói rõ coi. - Chị Diễm nói không còn tin T nữa, không muốn tiếp tục nữa. Chị muốn lấy chồng! - Trời! Rồi T nói sao? - Còn nói sao nữa. Gì cần nói đều nói hết rồi, hứa hẹn thề thốt đủ điều đều vô dụng. Chị còn nói từ hôm chứng kiến cảnh... T và Uyên.. ôm nhau, chị không quên được.. - Mình chán nản tột cùng. - Xin lỗi.. - Em Uyên lặng lẽ thu mình vào một góc, hồi lâu thốt lên được hai tiếng. - Lỗi phải gì không biết. Uyên không có lỗi, tại T thôi! Không cần tự trách mình! - Mình bất nhẫn. - Uyên đi đâu vậy? - Chợt thấy ẻm đứng dậy, mình hỏi. - Lên khuyên chị Diễm. - Thôi đi. Uyên lên chẳng nói được gì đâu, nay chị lạ lắm, cứ như biến thành người khác. T chẳng nhận ra nữa! - Lúc giận ai chẳng vậy. Để Uyên lên thử xem sao, không lẽ T định buông xuôi, cho chị đi thật à? - Không. Mà giờ chả biết làm sao nữa.. - Vậy để Uyên thử đi. Biết đâu.. - Ừm. Nhìn theo bóng lưng em Uyên, lòng mình lại khấp khởi hi vọng. Ẻm nói cũng đúng, biết đâu.. Ngồi chờ đợi tin vui từ ẻm, tâm trạng mình bồn chồn không yên, lâu lâu lại đi tới gần cầu thang ngó lên, coi có động tĩnh gì không. Đi tới đi lui mấy chục lần, đến lần thứ n thì nghe tiếng chân đi xuống, hình như của hai người. Chẳng lẽ đã thành công rồi sao? Mình mừng thiếu điều muốn ngất xỉu, lật đật chạy lại salon ngồi ngay ngắn, chờ đợi.. Và rồi, đúng như mình đoán. Chị và em Uyên bước xuống, em Uyên đi trước, chị đi sau. Hai tay chị ôm cái vali. T_T Em Uyên mắt đỏ au, đi lại gần, nhìn mình khẽ lắc đầu. Mình cũng muốn hỏi ẻm xem làm sao mà hay vậy. Hồi nãy chị còn định ngủ lại một đêm, mai mới đi. Bây giờ, nhờ ẻm lên khuyên giải thế nào mà chị quyết định đi ngay. Rõ khổ! - T nhớ giữ gìn sức khỏe! - Mắt chị ráo hoảnh, không vương chút đau buồn tiếc nuối. Tim mình kêu gào, hối thúc chủ nhân của nó mau mau ngăn chị lại, không được để chị đi. Nhưng nhìn thái độ của chị, mình biết đã chẳng còn chút cơ hội nhỏ nhoi nào nữa rồi. Muốn giữ chị, chỉ có thể bắt trói lại thì may ra. Thân xác chị vẫn ở đây nhưng đã không còn thuộc về mình. Chị đang trôi dần.. Mình đứng lên, chực nói gì đó nhưng chị đã vội vã đi ra xe, có lẽ sợ mình lại níu kéo một phen khiến chị mệt mỏi. Giá như lúc này, ba mẹ mình về, chắc sẽ giữ chị ở lại thêm được lúc nữa. Tiếc là sự đời không phải lúc nào cũng như mơ, đó chỉ là ước muốn của mình trong lúc tuyệt vọng nhất thôi. Chị lẳng lặng lên xe, nổ máy, đi mà không hề ngoảnh đầu lại lấy một lần. Đi khỏi đời mình đột ngột như sự xuất hiện của chị trước kia. Mình đứng lặng lẽ trông theo. Câu nói "Chúc chị hạnh phúc! " tràn lên môi chợt đông cứng lại, không thể thốt ra. Mấy tháng yêu nhau, ở chung nhà, ăn cùng mâm, đôi ba lần ngủ cùng giường. Cùng nhau trải qua biết bao ngọt bùi đắng cay, những tưởng sẽ tìm được hạnh phúc của đời mình. Cuối cùng lại kết thúc như vậy, chia tay đơn giản đến không thể đơn giản hơn, như chưa từng là gì. Chẳng giọt nước mắt, chẳng có giây phút chia ly đẫm lệ thương tâm. Ngày mai nếu có gặp lại nhau, mỉm cười hỏi thăm vài câu, rồi lại bước đi không chút vương vấn, như người qua đường. Mình trông theo đến khi bóng lưng nhỏ nhắn của chị khuất dạng, lòng chẳng thấy đau chút nào. Chỉ có sự trống rỗng tràn ngập tâm hồn.. Lạnh cóng rồi..

yêu thầm chị họ